Anh nghe Chử Sở nói về tình hình của mình, trầm ngâm một lát, rồi đứng dậy ký cho cô một tấm séc. Chử Sở không ngờ anh lại quả quyết tới vậy, nhất thời có chút ngây ngẩn, ôm lấy cổ anh như một con mèo con mới dứt sữa.
Khi Dữu Hựu Chi không nói mấy lời lưu manh, trông anh cũng có một hai phần chính khí. Anh ngồi đường hoàng, cúi đầu bóc một quả quýt, còn chia cho Chử Sở một nửa. Cử chỉ của anh rất tùy ý, không mang dáng vẻ tổng giám đốc bá đạo như Chử Sở tưởng tượng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh nói: "Trả tiền xong rồi thì học cho tốt, đừng lãng phí thời gian đi học."
Chử Sở gật đầu, cất tấm séc đi: "Tôi sẽ không bùng nợ đâu, nhất định sẽ đi theo chú mãi."
Lời nói của cô nghe như một lời thề nông cạn. Dữu Hựu Chi nhướng mày, không trả lời, bình tĩnh ăn quýt.
Ăn xong, anh mới nói: "Em biết là tốt rồi, dù sao cũng không có ai ngu hơn tôi đâu. Tôi tiêu số tiền này, mua cho mình hai năm ăn chay trong lúc sinh lực dồi dào."
Chử Sở nghe mà không hiểu, một hồi mới phản ứng được, quay sang hỏi anh: "Không phải bố đường sẽ đồng thời bao nuôi rất nhiều người sao? Sao chú chỉ có mình tôi thôi?"
Dữu Hựu Chi bị cô chọc cười, cầm điện thoại xem tin nhắn, thuận miệng nói: "Tôi có nguyên tắc, cũng không muốn biến nhà mình thành kỹ viện. Huống hồ.."
Anh giương mắt liếc qua cái cổ nhỏ dài của Chử Sở, nói không rõ ý: "Tôi thích em, một mình em là đủ rồi."
Chử Sở không lên tiếng, nhưng trong lòng lại nghĩ: "Thời gian gặp tôi còn chưa bằng chú bảo vệ trường nữa, nói thích như thế, ngu mới tin."
..
Khi mẹ của Chử Sở nhận được tiền cô gửi, quả thực đã hoảng sợ. truyensacfull.com chấm co. Bà ấy vặn hỏi về nguồn tiền. Bà ấy vặn hỏi về nguồn tiền, Chử Sở nói như Dữu Hựu Chi đã dạy, rằng đó là khoản tiền ba Chử đã cho người ta mượn khi còn sống, gần đây người đó nổi lương tâm lên, chuyển tiền vào tài khoản của cô.
Mẹ Chử bị Chử Sở rào trước như vậy, nghĩ một hồi thì cũng tin. Chử Sở thấy đã giấu được, trong lòng cũng thả lỏng chút ít.
Cô tiếp tục sống cuộc sống của nữ sinh năm nhất đại học, ngoài việc mỗi cuối tuần phải đến chỗ Dữu Hựu Chi.
Hai ngày cuối tuần, anh rời lại những cuộc họp không cần thiết, ban ngày cùng Chử Sở đi xem phim, buổi tối lại cởi hết quần áo chơi cô.
Ban đầu Chử Sở còn kháng cự, cảm thấy rất xấu hổ, lại bị người đàn ông ấn xương hông, vùi đầu vào khe hở mềm mại có lông.
"Huyệt mềm như kẹo.. Đã cho ai ăn chỗ này chưa?" Anh thấp giọng hỏi, hơi thở phun lên giữa hai chân Chử Sở, khiến cô muốn kẹp chân lại, nhưng bị người đàn ông ngăn cản, cô chỉ có thể mở rộng chân thở hổn hển.
Chưa.." Chử Sở đỏ bừng mặt, nhìn trần nhà, ánh mắt có chút mất tập trung.
"Rất tốt." Dữu Hựu Chi tiến vào trong một chút, khẽ mút, lập tức nghe tiếng tiếng thét chói tai của Chử Sở và mông thịt chợt căng chặt: "Còn nhỏ thì học hành cho tốt, không thể trải qua những chuyện này."
Chử Sở cảm thấy anh nói hơi mâu thuẫn với việc làm, thở dốc, miễn cưỡng mở miệng nói: "Không phải chú đang ăn.. Còn nói như vậy nữa.."