⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nín thở chờ đợi sự xuất hiện đáng sợ sau lớp mặt nạ.
Michael nghiêng người về phía cô, mái tóc vàng phản chiếu ánh sáng lấp lánh.
Irene ngả người về phía sau một chút.
Anh lập tức dừng lại, ánh mắt rơi vào mắt cô.
Anh có chút thất vọng và sợ hãi, một nỗi buồn làm người ta tan nát trái tim hiện rõ nơi khóe mắt.
"Em.. sợ hãi." Anh nói khẽ.
Irene không muốn trả lời anh. Chỉ có người điên mới không sợ.
Đúng là chuột tự nguyện làm bạn với mèo, không muốn sống nữa.
Cô nhớ lại lúc ban đầu, trong lòng đầy vui mừng tưởng rằng mình đã có được mối tình lãng mạn với người nước ngoài, bây giờ chỉ muốn khóc.
Cô còn lo lắng làm anh sợ, luôn không dám đưa ra yêu cầu quá đáng.
Vì anh, cô đã làm một học sinh ngoan suốt bốn năm, ngày ngày chạy đến thư viện, để tạo dựng hình tượng, không cẩn thận học hành quá chăm chỉ, cuối cùng một học sinh kém lại tốt nghiệp với thành tích bảng điểm full A.
Không ngờ rằng, trong khi cô thèm khát cơ thể của anh, thì anh cũng chỉ thèm khát cơ thể của cô.
Cô là dục vọng, còn anh là thèm ăn.
Bây giờ, có lẽ anh sắp ăn cô rồi.
Michael quan sát biểu cảm của cô, như một con thú hoạt động về đêm ẩn mình trong bóng tối, thu tất cả biểu cảm tinh tế của cô vào mắt.
Trước đây, khi Irene thấy anh có biểu cảm như vậy, thì cảm thấy anh giống một con mèo nhỏ dễ thương đang âm thầm quan sát xung quanh.
Bây giờ, cô gần như có ảo giác nghe thấy tiếng gầm của mãnh thú và tiếng thét kinh hoàng của chính mình khi bị xé nát và ăn thịt.
Cô cố gắng giữ bình tĩnh, suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Nghe tôi nói một câu."
Michael nhìn cô, đôi mắt xanh biếc đặc biệt tập trung, như thể đang chờ đợi điều gì đó.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Mỗi lần ở thư viện, khi cô nói nghe anh, anh đều bày ra dáng vẻ này. Tất cả những lời nói vô nghĩa nhàm chán của cô, tất cả những lời phàn nàn phiền muộn, anh đều sẵn lòng lắng nghe và bao dung cô.
Khi anh hơi cong môi cười, cô cảm thấy bầu trời trở nên xanh trong hơn, không khí cũng ngát hương thơm.
Lúc đó anh thực sự rất giống một thiên sứ.
Tuy nhiên lần này thì không phải.
Irene hít sâu, giữ bình tĩnh, không muốn chọc giận anh. Cô thương lượng: "Nể tình chúng ta quen biết nhau ----- cậu có thể đừng giết tôi được không? Chậm rãi mà tận hưởng, bảo vệ nguồn tài nguyên bền vững."
Ánh mắt Michael tối sầm lại, anh cúi đầu xuống.
Irene lặng lẽ động tay một chút. Cô được đối xử khá tốt, giường rất mềm mại, chăn nệm rất ấm áp, không có xích trói cô lại.
Có lẽ cô có thể thử chạy trốn xem sao.
Dù ma cà rồng không phải là con người, nhưng cô cũng có thể thử một chút.
Michael đột nhiên ngẩng đầu nhìn cô một cái.
Irene lập tức cứng đờ, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Ánh mắt của anh như thực thể, rơi trên đôi chân cuộn lại dưới chăn của cô. Đôi chân ấy co lại, bày ra tư thế chuẩn bị chạy trốn.
Irene bị anh nhìn chằm chằm, không dám động đậy, một lúc sau, cô hoàn toàn cứng đờ.
Michael đột nhiên đứng dậy.

⬅ Trước Tiếp ➡