⬅ Trước Tiếp ➡

khoảng sân có vẻ ngoài cổ kính, mang chút hơi hướng kiến trúc phái Huy Châụ Không có biển hiệu, nhưng trước cửa lại đỗ không ít những chiếc xe đắt tiền.
Ôn Ngôn biết những nhà hàng hoạt động theo mô hình này thường chỉ tiếp khách quen, dựa vào truyền miệng để thu hút khách, và còn phải đặt chỗ lấy số từ trước.
Theo thói quen, cô quan sát không gian trước, đúng là phong cách mà cô thích.
Lục Diệu vẫn chưa đến, Ôn Ngôn đi dạo một vòng trong sân trước.
Khi đi đến gần cửa, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc bên ngoài.
Nhìn rõ khuôn mặt đó, cô chuẩn bị bước tới chào hỏi thì lại thấy bên cạnh anh có một cô gái trẻ tuổi đang đứng.
Không biết anh đã nói gì với cô gái đó, cô gái bĩu môi tỏ vẻ tủi thân, vừa lau nước mắt vừa ngồi vào trong xe.
Lục Diệu nhìn theo chiếc xe rời đi, lúc này mới quay người lại chạm mắt với người phụ nữ trong sân.
Biết cô đã nhìn thấy, lúc ăn cơm anh không hề giấu giếm “Cô gái đó là em gái của chiến hữu tôi.” Ôn Ngôn không mấy hứng thú muốn biết mối quan hệ giữa anh và cô gái đó, chỉ cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến mình “Anh Tư, tối nay em đến thực ra là vì...” “Anh trai cô ấy vì cứu tôi mà hy sinh.” Không khí trong nháy mắt đông cứng lại, bầu không khí cũng vì câu nói này mà tăng thêm vài phần nặng nề.
“Năm đó tôi hai mươi tuổi, anh trai cô ấy là Nguyễn Hoa Cương, là tiểu đội trưởng của tôi.
Chúng tôi được cử đến thành phố Tây làm nhiệm vụ.
Nhiệm vụ thất bại, thân phận của tôi bị đối phương phát hiện.
Tiểu đội trưởng ngay lập tức thông báo cho tôi bỏ trốn.
Chính vì thông báo cho tôi, anh ấy mới để lộ thân phận của mình.
Đám buôn ma túy đó đã tha cho tôi, nhưng lại nổ súng bắn chết anh ấy.
Anh ấy chỉ có một người em gái nương tựa lẫn nhau, chính là cô gái em vừa nhìn thấy.” Ôn Ngôn hiểu rồi.
Nếu lúc đó người tiểu đội trưởng kia không thông báo cho anh, người chết sẽ là anh.
Thế nên anh mới thay thế người tiểu đội trưởng đã khuất chăm sóc em gái anh ấy.
Nhưng mà, tại sao anh lại nói những chuyện này với cô?
“Ôn Ngôn, tôi đã nói em rất thông minh.” Lục Diệu nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, điếu thuốc được dụi tắt vào gạt tàn trên bàn.
“Vừa rồi chắc em cũng nhìn ra sự ỷ lại của Nguyễn Ương đối với tôi.
Ngay cả việc tôi qua đây ăn bữa cơm với em, cô ấy cũng đòi đi theo.” Hóa ra cô gái đó tên là Nguyễn Ương.
Nhưng Ôn Ngôn khá khâm phục cách dùng từ của anh.
Rõ ràng là thích, lại dùng từ “ỷ lại” để hình dung.
“Tôi biết em không cần tình yêụ” Lục Diệu châm một điếu thuốc khác ngậm vào miệng, đôi mắt hẹp dài hơi nheo lại.
“Tôi cũng vậy, thứ tôi cần chỉ là hôn nhân.” Ôn Ngôn mất ngủ.
Sau khi gặp Lục Diệu, cô rơi vào trạng thái giằng co suốt một thời gian dài, chỉ trách sự cám dỗ mà người đàn ông này đưa ra quá lớn.
Cuộc hôn nhân này nhiều nhất chỉ cần duy trì hai năm, cũng có thể kết thúc sớm hơn.
Chỉ cần kéo dài đến khi cô gái tên Nguyễn Ương kia từ bỏ việc thích anh, bắt đầu lại cuộc sống của riêng mình, thì sẽ không cần ai phải diễn vở kịch ân ái cùng anh nữa.
Anh nói “Tôi đã nói tôi thích những người phụ nữ thông minh.
Phụ nữ thông minh sẽ không yêu


⬅ Trước Tiếp ➡