Chương 6
tiểu thư nhưng cô lại có yêu cầu cực kỳ cao đối với việc ăn mặc, trang điểm cũng như môi trường ăn ở.
Cô không bao giờ chịu tạm bợ, những món không hợp khẩu vị tuyệt đối không động đũa.
Ôn Thần thường mỉa mai cô là đồ đỏng đảnh khó chiều, sau này chẳng có mấy người đàn ông chịu đựng được một người phụ nữ theo chủ nghĩa hoàn hảo lại khắt khe như cô.
Anh ta khuyên cô thà cả đời đừng lấy chồng, đỡ phải làm khổ người khác.
Đó cũng là lý do tại sao khi biết Lục Diệu là quân nhân, Ôn Ngôn lại cảm thấy đáng tiếc.
Chẳng phải người ta đều nói quân nhân đồng nghĩa với những người đàn ông thô kệch sao?
Nhắc đến quân nhân, điều đầu tiên nghĩ đến là Không hiểu sự lãng mạn, cũng không biết quan tâm chăm sóc.
Phần lớn thời gian họ đều sống trong quân đội, số lần về nhà chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cho dù người đàn ông tên Lục Diệu này có xuất sắc đến đâu, Ôn Ngôn vẫn cảm thấy hai người không hợp nhaụ Bởi vì cô luôn cho rằng trong hôn nhân có thể không có tình yêu, nhưng bắt buộc phải phù hợp.
Một người đàn ông thô kệch với một cô nàng đỏng đảnh?
Quá mức không phù hợp.
Bữa ăn này cuối cùng vẫn là Lục Diệu thanh toán.
Anh nói với Ôn Ngôn “Bữa em nợ tôi cứ để dành đến lần saụ” “...” Ai bảo quân nhân là những kẻ thô kệch chứ?
Người đàn ông này chẳng phải rất biết dùng chiêu trò sao?
Trở về nhà họ Ôn, Lục Diệu lại cùng Ôn Thần ra ngoài, nói là đi gặp chiến hữu cũ.
Anh vừa đi, Ôn Ngôn liền bị các bậc trưởng bối trong nhà vây quanh, gặng hỏi xem cô và Lục Diệu rốt cuộc là thế nào.
Cô bảo chỉ ăn một bữa cơm, họ lại hỏi lúc ăn cơm đã nói những chuyện gì.
Cô thừa biết họ đang toan tính điều gì.
Một gia tộc lớn như nhà họ Lục, địa vị và tài lực đều là thứ mà một gia tộc làm kinh doanh như nhà họ Ôn không thể sánh bằng.
Con người là vậy, có tiền rồi lại muốn có quyền, mà nhà họ Lục lại vừa vặn hội tụ đủ cả hai.
“Chẳng nói chuyện gì cả.” Cô mỉm cười nhạt, liếc nhìn người con dâu của thím Hai người luôn thích giới thiệu cho cô những thiếu gia quyền quý.
“Thím hai, còn ai trạc tuổi cháu không?
Chiều nay cháu đi gặp tiếp vậy.” Đúng thế, cô vẫn cảm thấy mình và Lục Diệu không hợp.
Người đàn ông đó tuy không thô kệch, nhưng lại quá mức tinh tường, dường như có thể nhìn thấu lòng người.
Anh không dễ kiểm soát, khí trường lại như một bậc đế vương, mỗi phút mỗi giây đều có thể áp đảo khiến cô thở không nổi.
Ôn Ngôn thực sự sợ mình sẽ ngã ngựa nếu dây dưa với anh.
Buổi chiều, người cô gặp là con trai cả của nhà họ Tiết ở Tương Thành, vừa tròn ba mươi tuổi.
Thím hai nói anh ta không dựa dẫm vào gia đình mà tự mình mở một công ty internet ở Washington.
Lần này về nước cũng là bị gia đình ép về xem mắt, suy cho cùng thì quan niệm của thế hệ trước vẫn luôn là Thành gia rồi mới lập nghiệp.
Nghe đến Washington, Ôn Ngôn có chút thiện cảm với vị thiếu gia nhà họ Tiết này.
Nếu kết hôn, biết đâu sau này có thể định cư bên đó, như vậy cô sẽ được tiếp tục sự nghiệp của mình.
Nhưng sau khi gặp mặt, Ôn Ngôn lại có chút thất vọng.
Không hiểu sao, cô cứ vô thức đem đối tượng xem mắt này ra so sánh với Lục Diệu,