Chương 9
cười, không hề có biểu cảm e thẹn làm bộ làm tịch, thản nhiên đón nhận lời khen ngợi của người đàn ông này.
“Tương Thành có rất nhiều tiểu thư danh gia xinh đẹp, hay là hôm nào em tổ chức một buổi tiệc nhé?
Anh Tư cũng đến tham gia chứ?” Một lời từ chối khéo léo, trong tiềm thức cô bắt đầu thăm dò sự kiên nhẫn của người đàn ông này.
Lục Diệu không để cô đắc ý “Ngày mai tôi về Bắc Thành rồi.” “Nhanh vậy đã phải về rồi sao?” Rõ ràng là chuyện đáng để vui mừng, sao trong lòng cô lại có chút hụt hẫng thế này?
“Quân khu sắp tới có đợt diễn tập mô phỏng.” “Ồ.” Không hiểu lắm về chuyện quân khu, Ôn Ngôn cũng không hỏi thêm.
Cô không phải kiểu phụ nữ không biết mà cứ tỏ ra hiểu biết, tò mò rồi cứ bám riết lấy hỏi cho bằng được.
Bữa ăn này diễn ra không quá lâu, chỉ hơn bốn mươi phút là kết thúc.
Ôn Ngôn đi thanh toán.
Lần này Lục Diệu đã cho cô cơ hội mời khách, nhưng lúc rời đi anh lại nói với cô “Lần sau đến lượt tôi mời em.” Ồ...
Lại bắt đầu dùng chiêu trò nữa rồi sao?
Lục Diệu chỉ gửi tin nhắn cho Ôn Thần, coi như là không từ mà biệt.
Áo măng tô của anh vẫn còn để ở phòng bao, bên ngoài gió lạnh thổi vù vù, khoảng cách đến bãi đỗ xe lại hơi xa.
Ôn Ngôn lo lắng anh sẽ bị cảm “Anh Tư, hay là anh quay lại lấy áo khoác đi.” “Không cần, vừa hay để hạ hỏa.” Anh nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước mặt không chớp mắt, không che giấu chút nào về phản ứng sinh lý chân thật của cơ thể mình “Em có thể từ chối cho tôi đi nhờ xe, tối nay tôi đã uống không ít rượụ” Lục Diệu đang chừa cho cô một đường lui.
Bàn tay đang đút trong túi áo khoác của Ôn Ngôn khẽ siết lại, móng tay dài cào nhẹ vào lòng bàn tay, không biết phải trả lời thế nào.
Sự im lặng của cô đối với Lục Diệu đồng nghĩa với việc từ chối “Ôn Ngôn, em phải hiểu rõ, tôi là người đàn ông phù hợp nhất với em.” “...” Phù hợp sao?
Lục Diệu tiếp tục nói “Tôi ở trong quân đội thời gian dài, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày thì ít nhất ba trăm ngày tôi ở trong quân đội.
Em chỉ cần dành ra vài chục ngày để đối phó với người chồng là tôi đây, thời gian còn lại em có thể làm bất cứ việc gì em thích.
Tôi không sống cùng bố mẹ, họ đều rất cởi mở, sau khi kết hôn em cũng không cần phải ép buộc bản thân tạo mối quan hệ tốt với họ.” “Tôi có ba người anh trai, chỉ có anh Cả là đã kết hôn sinh con, vì lý do công việc nên định cư ở Nam Thành.
Anh Hai theo chủ nghĩa không kết hôn, anh Ba làm nghiên cứu khoa học, vẫn đang độc thân.” Anh giống như đang báo cáo công việc, trình bày rõ ràng rành mạch tình trạng các thành viên trong gia đình, hoàn toàn khác với những gì Ôn Ngôn từng nghe trước đây.
Người nhà họ Ôn đồn đại rằng quan niệm môn đăng hộ đối của nhà họ Lục quá cao.
Con trai Cả lấy một nữ minh tinh, lập tức bị đuổi khỏi Bắc Thành, phải đến Nam Thành định cư.
Bạn gái cũng là mối tình đầu của con trai thứ hai có gia cảnh bình thường, bị gia đình chia rẽ, từ đó anh ta quyết định không kết hôn nữa.
Con trai thứ ba là gay, nên đến giờ vẫn chưa có bạn gái.
Còn về người con trai út Lục Diệu