⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 2

đối không được tin tưởng ai, nhưng lại dao động bởi lời Túc Yểu, hắn nghe mình nói "Muốn." Hắn muốn cùng nàng về nhà.
Bàn tay nhỏ mềm mại cầm lấy cổ tay gầy yếu lạnh lẽo của hắn, Đông Thanh nhìn thoáng qua vẻ đối lập, đáy lòng tự ghét bỏ mình, lại không thể buông hơi ấm ấy ra.
"Tên ngươi là gì?" Tên hắn là gì?
Chính hắn cũng không biết.
Thấy hắn lắc đầu, Túc Yểu ngẫm nghĩ, bèn nói "Vậy gọi là Đông Thanh nhé, hai chữ này ta mới vừa học xong." "Được." Thừa tướng rất yêu thương Túc Yểu, Túc Yểu nói muốn có bạn chơi cùng, hắn cũng đồng ý cho nàng mang bạn về nhà.
Đông Thanh cứ thế ở lại phủ Thừa tướng, thấm thoát đã mười năm.
Tổ yến sắp nguội, Đông Thanh rốt cuộc cũng mở miệng "Tiểu thư, tổ yến sắp nguội rồi." Ánh mắt Túc Yểu chợt lóe, hàng mi cong dài khẽ run tựa cánh bướm, nàng ngoảnh lại cười với Đông Thanh "Ta ăn ngay đây." Đang định bê bát tổ yến lên, Túc Yểu lại bảo "Đông Thanh, bây giờ không có ai cả, sao ngươi lại gọi ta là tiểu thư?" "...Niên Niên." Niên Niên là nhũ danh của Túc Yểu, không ít người biết cái tên ấy, nhưng trực tiếp gọi Túc Yểu như vậy, ngoại trừ Thừa tướng cũng chỉ có Đông Thanh.
Nhũ danh Tên thân mật, gần gũi, thường được gọi bởi người thân trong gia đình.
Túc Yểu hài lòng cười thành tiếng, tiếp tục bê bát yến lên ăn, ngọt đúng độ, hương vị rất vừa miệng, nàng vô thức híp mắt lại, đó là thói quen khi được ăn ngon của nàng.
Đông Thanh đứng cạnh nàng, nhìn đôi môi đỏ mọng lấp lánh ánh nước khi ăn của nàng mà thất thần, không biết nghĩ gì, vành tai bỗng ửng hồng.
Tiểu thư của hắn, xinh đẹp vô cùng, dù là tiên trên trời cũng không thể sánh bằng.
Tiếng ngọc chạm vào nhau thanh thúy, rèm châu được vén lên.
"Tiểu thư." Thiển Lộ bước vào, thấy Đông Thanh lại hành lễ "Đông Thanh thiếu gia." Túc Yểu hơi cúi đầu, đảo nhẹ yến trong bát sứ, mềm giọng hỏi "Có chuyện gì à?" "Biểu tiểu thư đã tới, đang ở đường thính." Túc Yểu sững mắt, đầu ngón tay mềm rũ, suýt nữa làm rơi thìa, nàng đè nén đáy lòng đang cuồn cuộn cảm xúc, nhẹ nhàng nói "Ta biết rồi, ăn xong ta sẽ qua." Đông Thanh nghe ba chữ "Biểu tiểu thư", liền đánh mắt nhìn Túc Yểu, thấy cổ áo nàng hở ra, lấp ló cái cổ thanh mảnh trắng nõn, mắt hắn dịu dàng ngắm nhìn, rồi lại rời mắt xuống nền đất, phút chốc, trong mắt chỉ còn sự lạnh lẽo hung ác.
Trương Vận Tâm, rốt cuộc nàng ta cũng đến.
Bấm ngón tay tính ngày, lúc này đúng là thời điểm Trương Vận Tâm đến.
Mẫu thân của Túc Yểu mất khi nàng còn chưa bập bẹ nói, ấu thơ của nàng là một tay Thừa tướng nuôi nấng, chăm sóc.
Về sau Đông Thanh vào phủ, Thừa tướng cũng có thêm nhiều không gian riêng tư.
Chính lúc ấy, hắn tái giá.
Túc Yểu không phản đối hắn tìm kế mẫu cho nàng, song Thừa tướng lại sợ nàng không vui, chỉ để Trình Lan làm thiếp, vị trí chính thê vẫn luôn bỏ trống.
Trình Lan cũng giỏi nhẫn nhịn, không hề thốt ra nửa câu oán hận.
Trương Vận Tâm là do ngoại tổ mẫu đưa tới phủ để chăm sóc Trình Lan, vốn Trình Lan còn sợ Thừa tướng sẽ không đồng ý, không ngờ hắn lại gật đầu chấp thuận, đơn giản vì hắn muốn có người trò chuyện tâm sự cùng Túc Yểụ Nhưng chính suy nghĩ tưởng chừng đơn giản ấy, lại hại chết Túc Yểu ở đời trước.
Sau khi chết, linh hồn của nàng luôn vất vưởng ở phủ Thừa tướng, mãi tới khi Đông Thanh báo thù cho nàng, nàng mới được siêu thoát, trọng sinh về năm mười sáu tuổi.
Đáng buồn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡