Sầm Tịch Liêu nói một câu tôi muốn đi vệ sinh, liền lập tức đi vào phòng vệ sinh trong nhà.
Anh khóa trái cửa lại, kéo khóa quần, sau đó cởϊ qυầи ra, đợi tấm gương dài trong phòng vệ sinh chiếu lên dáng vẻ của anh. Phía trên là chiếc áo thun vô cùng đơn giản, được phác họa bởi một câu tiếng Anh ngắn rồng bay phượng múa, phía dưới là hai chân thon dài thẳng tắp, trắng nõn mà không có chút lông chân nào, thứ đặc điểm nam tính giữa hai chân mềm nhũn, kích thước không lớn không nhỏ, màu sắc sạch sẽ đến nỗi không thể tưởng tượng được.
Sầm Tịch Liêu rút khăn giấy, cố nhịn cảm giác xấu hổ và chán ghét, vòng qua dươиɠ ѵậŧ của mình, lau sạch thứ ẩn nấp ở bên trong, thứ mà vốn không nên thuộc về cơ thể này – hoa huyệt của phụ nữa.
Cho dù là khăn giấy mềm mại, nhưng đối với chỗ mềm mại này mà nói cũng có chút thô ráp, hơn nữa động tác của anh rất dùng sức, cho nên khiến cho sắc mặt anh tái nhợt. Sầm Tịch Liêu tự giận dùng khăn giấy chà xát môi hoa bên ngoài, lau sạch chất lỏng trong suốt, sau đó ném vào trong bồn cầu rồi xả sạch nước.
Anh cắn môi dưới, đặt chân mình vào trong chiếc sọt quần áo bẩn bên cạnh, nhìn vào chỗ đó ở trong gương.
Nếu nó lớn lên trên người bất kỳ một người phụ nữ nào, chỉ sợ đều có thể trở thành sự tồn tại khiến mỗi một người đàn ông đều điên cuồng. Nó nhỏ nhắn mà mềm mại, lớp môi hoa bên ngoài dày, lớp bên trong nhỏ nhắn, màu sắc giống như dươиɠ ѵậŧ phía trước. Chỗ riêng tư của anh và trên đùi anh đều không có một cọng lông nào, cho nên có thể nhìn thấy rõ ràng những chi tiết của nơi bí ẩn đó, thậm chí ngay cả tư thế hơi nhúc nhích cửa huyệt cũng thấy rõ ràng.
Sầm Tịch Liêu đặt chân xuống, hung hăng đánh vào chiếc gương.
Vì sao! Vì sao rõ ràng anh là đàn ông nhưng lại sinh ra thứ chỉ có phụ nữ mới có!
Lúc nhỏ, Sầm Tịch Liêu cũng không biết rốt cuộc mình kỳ lạ ở chỗ nào, anh chỉ biết ba mẹ luôn an ủi anh, nói cho anh biết anh là đứa nhỏ đáng yêu nhất trên thế giới này, cũng là đứa nhỏ bọn họ trân quý nhất.
Cho đến khi Sầm Tịch Thương ra đời, cha mẹ lại đặt cược tất cả tình yêu thương vào người em trai. Sầm Tịch Liêu vừa sợ hãi vừa khổ sở, anh đã năm lần bảy lượt giày vò em trai mình, dùng móng tay bóp cậu, mắng em trai vô dụng.
Nhưng Sầm Tịch Thương chưa bao giờ kể lại những điều này với ba mẹ, cậu thậm chí cũng không khóc, chỉ bình tĩnh nhìn anh.
Cho đến khi sự kiện đó xảy ra.
Anh dẫn Sầm Tịch Thương đi ra ngoài chơi, lúc đi ngang qua một cầu thang không có người, anh vì cướp kẹo mυ"ŧ mẹ cho trong tay em trai, không cẩn thận đẩy Sầm Tịch Thương xuống dưới lầu. Khi đó anh cực kỳ sợ hãi, nhìn thân thể em trai vặn vẹo thành hình dạng đáng sợ chỉ dựa vào ý chí con người căn bản không thể nào thực hiện được, còn có một vũng máu chảy ra từ dưới thân thể em trai, anh thậm chí quên mất phải thét chói tai và khóc lóc, chỉ có thể liều mạng chạy về nhà.
Nhưng khi anh chạy về nhà, lại phát hiện em trai còn nguyên vẹn ngồi ở trước bàn ăn, mẹ Ngô Tuyết thì tới vặn lỗ tai anh, trách cứ anh sao có thể để em trai về một mình, em trai mới đến năm tuổi, chẳng may bị người ta bắt cóc thì sao, vân vân.
Từ đó về sau, Sầm Tịch Liêu không dám cũng không chịu tới gần Sầm Tịch Thương nữa, chuyện khi đó giống là một cơn ác mộng, anh chỉ có thể cố gắng ép bản thân quên đi khung cảnh đáng sợ kia, chỉ coi chuyện khi đó là ác mộng.
Cũng may sau này Sầm Tịch Thương vẫn lớn lên như bình thường, cậu càng ngày càng cao, cũng càng ngày càng đẹp trai, đồng thời khí chất của cậu cũng từ trầm mặc nguyên bản biến thành u ám, dần dần không ai dám tới gần cậu.
Nhưng Sầm Tịch Liêu đã không còn tâm tư quan tâm đến chuyện này nữa, vào lúc này, thế giới của anh bị đả kích nặng nề.