Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 5

truy binh, trước không có viện binh, thật sự là kêu trời trời không nghe, kêu đất đất không thấụ Giống như ông trời còn cảm thấy Nguyễn Tinh Hà chưa đủ thảm, trên bầu trời vang lên một tiếng sấm sét, mưa phùn kéo dài trong nháy mắt biến thành mưa to tầm tã, vốn dĩ cô mặc cũng không nhiều đồ cho lắm, bị mưa to xối qua một chút, cả người đã lạnh đến mức run lẩy bẩy.
Đột nhiên, một chiếc xe tải lớn dừng lại bên cạnh cô.
Nguyễn Tinh Hà nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở ghế lái, mưa to làm mờ cửa sổ xe, không thấy rõ dung mạo của anh ta.
Mãi cho đến khi cần gạt nước trên cửa sổ xe "Ràó một cái gạt mưa đọng lại trên kính cửa xuống, lau cửa sổ xe cho đến khi nó trong suốt, lúc này gương mặt của người đàn ông mới lộ ra.
Nguyễn Tinh Hà có thể thấy rõ đối phương vào giờ khắc này.
Trên bầu trời toàn mây đen u ám, mưa bụi mù mịt, hết thảy đều có vẻ âm trầm và đáng sợ, nhưng người trước mắt này lại không giống người bình thường chút nào.
====================================================================== Anh có đôi mày như lưỡi kiếm và cặp mắt sáng trong, có những đường nét gương mặt xinh đẹp anh tuấn tự nhiên, giống như mặt trời tươi sáng chiếu vào thế giới u ám.
Nguyễn Tinh Hà nhất thời sợ ngây người, trong cuộc sống hiện thực ngắn ngủi của cô, cô chưa bao giờ gặp qua người nào đẹp trai đến mức khiến người ta kinh ngạc như vậy.
Những giọt mưa nhỏ lại lặng lẽ che kín kính chắn gió, cũng làm mờ đi khuôn mặt người đàn ông.
Cửa xe đột nhiên bị mưa quét sạch.
Người đàn ông có ngoại hình anh tuấn và Nguyễn Tinh Hà cứ lặng lẽ nhìn nhau trong mưa như vậy.
Một lát sau, người đàn ông đẩy cửa xe ra, nhảy xuống.
Người đàn ông nhìn Nguyễn Tinh Hà, nhẹ giọng hỏi "Cô gái, mưa lớn như vậy, cô có cần tôi cho cô quá giang xe đi một đoạn đường hay không?" Giọng nói của đối phương trong trẻo và thâm trầm, dịu dàng và chân thành, cực kỳ dễ nghe.
Nguyễn Tinh Hà đột nhiên mở to hai mắt, sững sờ nhìn anh.
Đây chính là Khang Chí Viễn, người chồng si mê cô, cuối cùng vẫn bị cô vứt bỏ đó ư?
Thân hình cao lớn, vai rộng chân dài, eo gầy, cho nên người đàn ông đẹp trai như vậy lại là người sẽ kết hôn với mình ư?
Nguyên chủ còn muốn bỏ anh rồi chạy trốn theo người khác?
Bộ cặp mắt của bguyên chủ bị mù à?
Nếu không thì là có vài tác giả từ lúc sinh ra đã có tấm lòng như mẹ kế, không ngược chết đứa con của bọn họ thì trong lòng bọn họ sẽ không cảm thấy thoải mái.
Cô nhìn chằm chằm Khang Chí Viễn không chớp mắt, ánh mắt sáng quắc, sự kinh ngạc vì vẻ đẹp trong đôi mắt sắp sửa không thể giấu đi được nữa.
Trong lòng kích động đến mức muốn khóc.
Cảm ơn.
Cô đương nhiên muốn, muốn khóc.
Nguyễn Tinh Hà ngồi ở trên ghế lái phụ, người đàn ông ném khăn mặt qua "Cô hãy dùng nó để lau đi, đừng để bản thân bị cảm lạnh, đây là chiếc khăn mà tôi mới mua, vẫn chưa dùng bao giờ đâu ạ." Khang Chí Viễn biết phái nữ thích sạch sẽ, cho nên ngay cả khăn mặt cũng cho cô dùng cái mới, không dám lấy cái khăn của mình cho cô dùng.
Quả là một người đàn ông tỉ mỉ, săn sóc, dịu dàng biết bao.
Tại sao nguyên chủ có thể đối xử với hắn như vậy được cơ chứ?
Nghĩ đến việc bản thân đã xem qua nội dung ở trong sách, Nguyễn Tinh Hà đột nhiên dâng lên cảm giác thương tiếc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡