Chương 9
nguyên chủ đối với nguyên chủ vô cùng cưng chiều, phía trên cô ta chỉ có một người anh trai, người anh trai ấy đối với cô ta cũng là chăm sóc và bảo vệ vô tội vạ.
Cha mẹ nuôi đều là cán bộ nhà nước, điều kiện gia đình tốt hơn các bạn cùng lứa tuổi rấtnhiềụ Có một người bà con xa cả đời độc thân chưa từng lập gia đình, xem như cô họ của cô ta, thường xuyên ở nhà cô hỗ trợ làm việc nhà.
Từ nhỏ đến lớn, Nguyễn Tinh Hà chưa từng làm việc gì.
Ngoại trừ học tập, thì chính là đi dạo phố mua đồ cùng với bạn thân, hai mươi năm qua có thể nói là những năm vô cùng vui vẻ của cô ta.
Sau khi tốt nghiệp trung học, nguyên chủ yêu cầu cha mẹ an bài cho cô ta một công việc thoải mái không mệt mỏi, tiền lương còn cao hơn, cha mẹ của cô ta cũng an bài rấtnhiều công việc cho cô ta, nhưng mỗi lần như thế cô ta chưa làm được vài ngày đã ngại bị người ta quản lý mình, hoặc là do quá mệt mỏi, hoặc là do quá nhàm chán, cho nên cô ta không tiếp tục đi làm nữa.
Chẳng khác nào mỗi ngày ở nhà vui chơi.
Dù sao vị hôn phu trong nhà cũng có điều kiện cũng tốt, cha chồng lại là người có quyền lực trong giới chính trị, cô ta có đi làm việc hay không làm việc, thì có gì quan trọng đâu cơ chứ.
Nguyên chủ trăm triệu lần không nghĩ tới, bản thân thế mà lại không phải là con ruột của cha mẹ, không ngờ ở ngoài đời còn có sự việc ôm lầm con về nuôi, vừa vô lý và máu chó.
Cô ta cũng không ngờ rằng đứa con gái đó thật sự lại tìm tới cửa, hai người cha mẹ vẫn luôn nâng niu cô ta trong lòng bàn tay suốt hai mươi năm qua, trân ái cô ta như con ngươi của chính mình, sẽ thay đổi sắc mặt với cô ta.
====================================================================== Đương nhiên cô ta không chịu đi tìm cha mẹ ruột của mình ở nông thôn, nếu không phải do nghèo rớt mồng tơi, thì thiên kim thật Văn Nhã Như cũng sẽ không vứt bỏ cha mẹ nuôi đã nuôi nấng mình nhiều năm như vậy rồi tìm tới tận nơi đây.
Mặc dù nguyên chủ lười, nhưng cũng không ngu xuẩn.
Bởi vậy cô ta đã quấn lấy Khang Chí Viễn thiện lương có trách nhiệm.
Đầu tiên, Khang Chí Viễn là quân nhân, có thu nhập không tệ, hơn nữa, Khang Chí Viễn là cô nhi, không có gánh nặng của cha mẹ, kinh tế không có gánh nặng.
Nhưng cô ta trăm triệu lần không ngờ tới, Khang Chí Viễn lại còn có một người em trai mới 8 tuổi, Khang Chí Tân.
Nguyên chủ cũng không muốn gánh vác gánh nặng này, mặc kệ có như thế nào cô ta cũng không muốn nuôi dưỡng không công một thằng nhóc nhỏ tuổi vướng víu như vậy.
Bởi vì điều này, mỗi ngày cô ta đều bới móc cãi nhau với Khang Chí Viễn.
Khang Chí Viễn ở bộ đội cho nên rấtít khi về nhà, cô ta có rấtnhiều cơ hội ở một mình với Khang Chí Tân, vì thế cô ta lập tức ra tay tàn nhẫn với cậu nhóc, vừa đánh vừa mắng, còn thường không cho cơm ăn.
Hơn nữa nguyên chủ còn uy hiếp Khang Chí Tân, nếu nói cho anh trai biết thì cô ta sẽ đánh chết cậu nhóc, cậu nhóc như một con búp bê đáng thương sợ hãi tới mức bất kỳ cái gì cũng không dám nói với anh trai.
Từ lúc bắt đầu cho tới tận bây giờ Khang Chí Viễn cũng chưa từng nghĩ tới một cô gái trẻ tuổi lại có thể ác độc đến mức như vậy, nhẫn tâm ngược đãi một đứa bé như vậy.
Đợi cho