Gặp Em Ngày Nắng
Chương 18
⬅ Trước Tiếp ➡

Giang Tấn.
Đường này không thông, vậy thì tìm cách khác.
Đám bạn bè ăn chơi của cô nhiều như thế, đổi một tờ vé là việc cỏn con.
Cuối cùng, nam sinh ngồi kế Giang Tấn ra cái giá 50 đồng, đem vé của mình đổi cho cô.
Triệu Phùng Thanh nhìn tờ vé số ghế 6 hàng thứ 7, cười không ngừng được.
Xem phim cùng với Giang Tấn đó nha… Chỉ mới tưởng tượng thôi cũng khiến cô vui đến nở hoa rồi.
Ngồi kề bên nhau, cô và hắn dựa gần vào nhau đến thế.
Khoảng cách chắc chỉ nửa thước thôi.
Nếu như cô giở chút trò vặt, nói không chừng còn có thể chạm được vào hắn.
Tối thứ năm, Triệu Phùng Thanh cẩn thận bỏ vé xem phim vào trong bóp tiền, sau đó vui vẻ đến lăn tròn trên giường.
Ánh sáng lay động trong đôi mắt, là tình cảm thiếu nữ trong sáng hồn nhiên nhất của cô.
Sau đó cô nhớ đến một chuyện lớn, vội vàng xuống giường lục tủ áo.
Sau khi thử quần áo hết mấy lượt, cô chuyển mắt nhìn bản thân mình trong gương.
Ốm quá.
Phần ngực chẳng có bao nhiêu thịt.
Ngày mai phải nhét hai miếng lót dày dày vào, độn to lên một chút.
Cô vỗ vỗ phần mông, cũng ốm.
Nhỡ như Giang Tấn thích kiểu đầy đặn thì thế nào đây.
Triệu Phùng Thanh giằng co đủ hai tiếng đồng hồ, cuối cùng đã chọn được bộ quần áo mặc vào ngày mai.
Tổng thể dùng màu tối làm chủ đạo, để khiến cho mình xinh xắn hơn, cô thêm vào khăn quàng màu hồng và dây chuyền dạng dài, lại trang điểm theo tông hồng nhạt hoa anh đào.
Cuối cùng cô hun “chụt” một cái với tấm gương.
“Ngủ ngon, bạn Giang.” nan Ngày hôm sau, ăn xong bữa trưa, Triệu Phùng Thanh liền chạy thẳng đến rạp chiếu phim.
Nhiêu Tử muốn cản nhưng không thành công.
Đại Hồ lẩm bẩm, “Làm quái gì mà con gái khi yêu giống như bị trúng tà vậy.” Nhiêu Tử cau mày, “Trừ Thanh Nhi ra còn ai nữa?” “Chị Lị đó.” Đại Hồ vặn môi về phía chỗ ngồi trống không của Tưởng Phù Lị, “Không thấy cái bộ dáng chán chường sa sút của chị ấy dạo gần đây à.” “Không hiểu nổi.” Nhiêu Tử khoác lên vai Đại Hồ, “Đi, đi KTV rống đi.” Mấy người bạn học cứ thế mà tản ra.
Sau khi đến rạp chiếu phim, Triệu Phùng Thanh liên lạc với cậu nam sinh đổi vé, hỏi cậu ta Giang Tấn có thật sự đến không.
Xưa nay cô thích ăn mặc trung tính, hôm nay vì Giang Tấn mới chọn bộ váy ngắn.
Xinh đẹp để cho Giang Tấn ngắm, đó là cam tâm tình nguyện.
Nếu như chỉ đề những người khác nhìn no mắt thì cô chẳng muốn.
Cậu nam sinh cho cô một đáp án khẳng định.
Nghe thế, cô mỉm cười vào phòng vệ sinh thay quần áo, rồi lại trang điểm.
Lúc vào phòng chiếu, cách giờ mở màn còn khoảng 10 phút, lục lục tục tục có học sinh tiến vào.
Triệu Phùng Thanh bước lên bậc thang, đi về dãy thứ bảy.
Dọc đường, khá nhiều nam sinh bên cạnh nhìn cô chằm chằm.
Giang Tấn ngồi tại chỗ, tay trái nghiêng nghiêng đỡ lấy đầu, tay phải ấn trên phím điện thoại.
Vị trí trước sau trái phải của hắn, vẫn chưa có học sinh vào ngồi.
Khi Triệu Phùng Thanh cách hắn 3, 4 mét, hắn tắt màn hình di động.
“Bạn Giang.” Hắn không nhúc nhích, chỉ là buông mắt khẽ dịch chuyển ánh nhìn.
Đập vào trong mí mắt, là một đôi chân đẹp.
Trắng, dài, và thẳng.
Ánh mắt Giang Tấn chỉ dừng lại trên đôi chân dài trắng thon kia được mấy giây, sau đó liền quay về với chiếc điện thoại của mình.
Triệu Phùng Thanh cười


⬅ Trước Tiếp ➡