Chương 5
đang hôn chính mình.
Tiếng vang ái muội luôn quanh quẩn bên tai.
Cô mơ hồ nghe thấy tiếng mình яên rỉ, cô cũng không ngờ mình có thể phát ra âm thanh mềm mại đáng yêu như vậy.
Vô cùng đáng sợ.
Khi bạn phát hiện ra có một người đàn ông hằng ngày mơ tưởng đến việc xâm phạm bạn, sẽ chỉ cảm thấy kinh tởm và sợ hãi.
Lương Nguyệt thực sự hy vọng giấc mơ này sẽ sớm kết thúc.
====================================================================== Ngày hôm sau, quả nhiên Lương Nguyệt thức dậy với hai quầng thâm khổng lồ dưới mắt.
Bạn cùng phòng đã quen rồi, mỗi người đưa cho cô một quả trứng luộc, bất lực thở dài.
“Chao ôi, làm mỹ nữ không hề dễ dàng.” “Tớ tức nha, sao cậu có quầng thâm nhưng vẫn đẹp như vậy?
Ông trời thật bất công!
Tớ muốn quyên tiền mua thiết bị in 3D cho Nữ Oa nương nương, khuôn mẫu là Lương Nguyệt!” “Mỹ nhân chán chường lại rất đẹp!
Lương Nguyệt, hôm nay để tớ trang điểm cho cậu.
Video này của tớ chắc chắn sẽ có tỷ suất xem cao!” Lương Nguyệt phớt lờ tiếng la hét của bạn cùng phòng, mặc áo phông trắng, quần jean và giày vải: “Tớ đến thư viện trước, sẽ liên lạc lại lúc ăn trưa.” Lưu An Nhiên vội vàng xách ba lô đi theo, quay người làm mặt quỷ với hai người: “Vậy tớ sẽ học với mỹ nhân trước đây!” “Đi thôi đi thôi.
Nhớ gửi đáp án toán cao cấp vào nhóm để bọn tớ tham khảo nhé!” Phòng tự học trong thư viện luôn đông đúc.
Không có nhiều phòng tự học ở Đại học A, chỗ có ổ cắm sạc lại càng ít.
Tình trạng pin của điện thoại Lương Nguyệt đã giảm xuống còn tám mươi phần trăm, lúc nào cũng phải chú ý đến pin, bởi vậy buổi sáng không có lớp, cô sẽ dậy sớm để tìm chỗ ngồi ưng ý.
À, có một chỗ cạnh cửa sổ.
Cô và Lưu An Nhiên bước nhanh tới, hai chàng trai cũng đi đến cùng một bàn.
Ngẩng đầu lên, chính là Chúc Thần Nhất lần trước gặp.
Chúc Thần Nhất kinh ngạc liếc nhìn bọn họ, sau đó lại cười rạng rỡ.
Cậu ta ra hiệu, dùng khẩu hình nói: “Ngồi cùng đi?” Đúng lúc là một cái bàn nhỏ cho bốn người.
Lương Nguyệt sao cũng được, nhìn sang Lưu An Nhiên bên cạnh, thấy Lưu An Nhiên gật đầu, cô mới gật đầu ngồi xuống.
Sau khi bốn người ổn định, bắt đầu yên lặng tự học, trong lúc Lương Nguyệt cầm cốc giữ nhiệt ra ngoài lấy nước, tình cờ nhìn thấy Chúc Thần Nhất lấy nước đi ra.
Cậu ta mỉm cười với cô, đôi mắt đen láy khi cười sáng lên: “Cậu học chăm chỉ quá, là tớ chắc chuồn luôn.” “Cũng được.” Lương Nguyệt đáp lại lấy lệ, định đi vòng qua cậu ta.
Chúc Thần Nhất nắm lấy tay cô, thấy cô cau mày, vội buông ra, giơ tay lên xin lỗi: “Ngại quá, tớ chỉ định nhắc tяên mặt cậu có vết mực.” “Ở đâu?” Cô không có thói quen mang theo gương bên mình.
“Ở đây...” Chúc Thần Nhất chỉ một chỗ tяên mặt cô, Lương Nguyệt giơ tay xoa xoa, có chút không xác định, lại hỏi: “Còn không?” “Không phải, sang trái một chút…” “Bên trái cậu hay bên trái tôi?” “Cậu.” Lương Nguyệt lau hơi mất kiên nhẫn, đành phải dùng chút sức, đôi má trắng như tuyết bị cọ đỏ bừng.
“Tớ có khăn ướt, để tớ giúp cậu.” Chúc Thần Nhất lục trong túi, lấy một chiếc khăn ướt, lịch sự hỏi.
“Không cần, tôi đến nhà vệ sinh.” Vì giấc mơ mà bây giờ Lương Nguyệt vô cùng kháng cự tiếp xúc với con trai.
Chúc Thần Nhất hiểu ý gật đầu, nhét khăn ướt vào tay cô: “Vậy tớ về trước, cậu biết nhà vệ sinh ở đâu không?” “Ừm.” Lương Nguyệt quay người đi lấy nước, đậy nắp