-" Tiểu Tịnh..Ờm....Trình Viện có gọi về cho mẹ nói nó phải sang Ma Cao điều tra vụ án gì đó rất quan trọng..Muốn mẹ nói với con một tiếng..Haiz..Công việc của nó có chút phức tạp, chỉ là hai đứa mới kết hôn khiến con thiệt thòi rồi"
Bàn tay múc cháo của Y Tịnh ngưng lại, ngẩng đầu nhìn Phức Nhã..Ánh mắt trong veo khiến người ta xót xa, liếm lấy làn môi hồng cười nhẹ..
-" Dạ..Công việc quan trọng hơn ạ.Con không sao, mẹ đừng lo "
Cô càng hiểu chuyện Phức Nhã càng thấy mình có lỗi.Ai đời vừa cưới con gái người ta về nhà lại bỏ người ta lăn lốc thế này..
Đúng là thằng chết tiệt mà..
Bà đưa bàn tay tinh tế của mình nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn có chút khô ráp của Y Tịnh..Thở dài ái nái..
-" Tiểu Tịnh! mẹ biết con là đứa trẻ ngoan lại rất hiểu chuyện.Trình Viện là đứa ngang tàn từ nhỏ nó đã có chính kiến riêng của mình, bao lần còn làm ba của con tức đến mức muốn thổ huyết...
Ông ấy muốn nó sang quân đội nó lại rẽ hướng sang cảnh sát làm công việc nguy hiểm.Tuy bây giờ nó đã lên chức vụ Trưởng Phòng nên ba mẹ cũng yên tâm.
Con thấy đấy tính tình nó ngang bướng và cố chấp, cuộc hôn nhân này mẹ biết nó vẫn không hoàn toàn chấp nhận..Đây là cách nó cố tình phản kháng lại mà thôi..
Nhưng Y Tịnh tuy tính nết Trình Viện cố chấp nhưng nó là đứa hiểu chuyện, sống rất có tình có nghĩa.Một khi đã hết lòng vì ai thì sẽ không buông tay..Hiện tại bây giờ nó chưa hiểu hết về con nhưng mẹ tin một khi hai đứa bên cạnh nhau, hiểu hết về nhau, nó sẽ yêu con..Chỉ cần con hãy bao dung và nhẫn nại với nó.."
Y Tịnh im lặng nghe bà nói rất nhiều cũng hiểu sơ về tính cách của Trình Viện..Cô và gia đình cô mắc nợ ân huệ của Trình Gia.Khi đồng ý bước vào nhà Trình Gia cô không hề có suy nghĩ gì quá phận..Chỉ muốn chìu theo ý Trình Phu Nhân lúc đó..
Không hề nghĩ sâu xa về sau.Thì ra có nhiều vấn đề nan giải như vậy..
Y Tịnh mấp máy môi nhìn bà, muốn nói rồi lại thôi..Cuối cùng cũng mở lời..
-" Mẹ..Con mang ơn mẹ, con không ngại vì Trình Gia hi sinh bất cứ điều gì..Con chỉ ngại, có khi nào anh ấy đã có người trong lòng mà con vô tình thành kẻ thứ ba.."
Phức Nhã nhanh chóng lắc đầu phì cười béo má cô..
-" Đứa ngốc này.Con nghĩ Trình Viện nhu nhược thế à.Cả người phụ nữ của mình cũng không đấu tranh được thì đâu xứng là con cháu Trình Gia.Huống hồ mẹ đã điều tra hết rồi.Mới quyết định hôn sự hai đứa.Còn nữa con đừng mở miệng là mang ơn này nọ nghe rất xa cách hiểu không?"
Y Tịnh xoa xoa phần má bị bà béo lấy mỉm cười gật đầu..
-" Mẹ.Con hứa sẽ nhẫn nại cố gắng làm một người vợ tốt của anh ấy "
Cô không dám mơ ước tình yêu cao cả gì của người đàn ông đó..Nhưng để hoàn thành tốt vai trò một người vợ thì cô có thể làm được...
Phức Nhã hài lòng với câu trả lời của cô..
Sau khi ăn sáng..Y Tịnh liền bị Phức Nhã khăn gói mang về Trình Gia..Biết khi nào Trình Viện mới trở lại, bà nào chịu để Y Tịnh thui thủi một mình trong căn nhà lạnh lẽo này...
---
Về nước
1 tháng sau