Chương 10
dẩu cái miệng nhỏ, đi đến ngồi tяên ghế sofa trong phòng khách, chơi một ván Vương Giả.
Đang đánh được một nửa, Tống Nhàn Chi đã tắm xong đi ra, cũng ngồi xuống ghế sofa, tuy anh chỉ mặc áo lót và quần đùi rộng thùng thình nhưng nhìn qua rất sạch sẽ, rất đoan chính.
Anh cầm một cuốn sách lên đọc, lúc này Tống Điềm Điềm mới chú ý tяên bàn còn có sách, cô chỉ lo chơi game mà thôi.
“Bỏ chân xuống.” Tống Nhàn Chi đột nhiên mở miệng.
Tống Điềm Điềm nghe vậy sửng sốt, sau đó lực chú ý lại quay về trong trò chơi, thản nhiên đáp: "Em không." “Anh giúp em?” Tống Nhàn Chi nhìn cô, lạnh lùng hỏi.
Tống Điềm Điềm đặt điện thoại xuống, duỗi thẳng người ngồi khoanh chân tяên ghế sofa, cô trừng mắt nhìn người này, buồn cười hỏi: “Anh, sau này bạn gái của anh một hai muốn ngồi tяên ghế sofa như vậy, nếu không sẽ chia tay với anh, anh còn bắt cô ấy bỏ chân xuống sao?" Tống Nhàn Chi im lặng vài giây, nhàn nhạt trả lời: "Cô ấy sẽ không như vậy." "Ồ, anh trai, anh có bạn gái sao?
Người như anh cũng sẽ có bạn gái, em thấy thật đau lòng cho cô ấy...Em đi tắm đây, ngài cứ tiếp tục!" Tống Điềm Điềm nói xong không để ý đến anh, xuống khỏi sofa rồi đi thẳng vào phòng tắm.
Lúc trở lại phòng ngủ, cô lại nhận được tin nhắn từ bạn trai Tto: [Khi nào chúng ta gặp nhau?
Anh muốn gặp em.] Muốn chạy đến ngay bây giờ?
Thật ra cô cũng đã nghĩ như vậy, lại còn rất mong chờ điều đó.
[Em cũng muốn gặp anh nha, anh trai, nhưng, chờ chúng ta lại quen thuộc đã được không?] Tống Điềm Điềm gõ chữ trả lời.
Tto: [Rất muốn gặp em.] [Anh không sợ thực tế sẽ đánh vỡ mộng tưởng sao?
Đến lúc đó anh cảm thấy em không xinh đẹp hoặc là tính cách không tốt thì làm sao?
Em không muốn vừa gặp anh liền bị anh bỏ rơi!] Tống Điềm Điềm rất lo lắng về việc thực tế sẽ khác xa với tưởng tượng, mặc dù cô lớn lên rất xinh đẹp.
[Sẽ không, chỉ có em bỏ rơi anh thôi.] Tto đáp lại.
[Aiya, không nói cái này nữa, em nói anh biết, không ngờ anh trai của em thế mà lại có bạn gái, anh nói xem loại người như anh ấy sao có thể có bạn gái được chứ?
] Tống Điềm Điềm không nhịn được mà phàn nàn về Tống Nhàn Chi với bạn trai.
Trước đây hình như chưa từng nói về vấn đề này.
Tto: [Anh ta làm sao vậy?] [Anh ấy là người thích kiểm soát người khác, anh biết không?
Đối với em yêu cầu này yêu cầu kia, anh nói xem bạn gái anh ấy làm sao có thể chịu đựng được anh ấy?] Tống Điềm Điềm rất lo lắng cho tương lai của bạn gái Tống Nhàn Chi.
Tto lập tức nói: [Anh không phải là người thích kiểm soát, sau này Quyển Quyển em muốn làm gì thì cứ làm cái đó, anh tuyệt đối sẽ không làm khó em.] Tống Điềm Điềm hài lòng gật đầu: [Ừm, anh trai, anh thật tốt, không giống như anh trai em, em chưa từng thấy một người kém cỏi như vậy!] [Anh ta còn vấn đề gì nữa không?] Tto hỏi.
Tống Điềm Điềm lập tức trả lời rất nhiều: [ Cực kỳ sạch sẽ!
Mỗi lần đi vệ sinh em đều có cảm giác giống như là bị 𝓁ϊếʍ sạch vậy!
Phản chiếu sạch sẽ anh biết không!
Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế!
Mâm tяên bàn, bát và thậm chí cả đũa đều được đặt đối xứng nhau!
Cho nên em không muốn ăn cơm cùng anh ấy, quá dày vò!
Anh trai, anh sẽ không như vậy đúng không?] Bên kia im lặng một lúc lâu mới trả lời: [Sẽ không, anh không biến thái như