Chương 13
bệt xuống sàn, cầm lấy cây viết và chuẩn bị viết.
Văn Dao ân cần bưng một ɖϊa trái cây đến cho hắn, khoanh chân ngồi xuống bên cạnh bàn: “Giáo viên chủ nhiệm của cậu đã gửi cho tôi toàn bộ điểm học tập trước đây của cậu, tôi đã kiểm tra qua rồi, tốt lắm.” “Nói nhảm.” Khương Minh Độ nhướng mày, đôi lông mày vừa sâu vừa sắc, tràn đầy vẻ kiêu ngạo của một người trẻ tuổi, “Cô nghĩ rằng tôi là một thiếu gia không biết gì sao?” “Vẫn còn kém hơn tôi.” Văn Dao hất cằm rồi cười nhìn hắn, “Kỳ thi đại học tôi đứng thứ ba toàn thành phố đấy, đứng thứ nhất của khoa tổng hợp.” Khương Minh Độ nắm chặt cây viết, hừ lạnh một tiếng: "Thì sao?
Cô muốn làm gia sư cho tôi sao?" “Cũng không phải là không thể.” Văn Dao vươn tay, gắp một miếng khóm trong ɖϊa trái cây, “Cậu có muốn thứ gì không?” Khương Minh Độ nhanh chóng ngẩng đầu lên và liếc nhìn cô, vừa vặn nhìn thấy cô đang cắn một miếng khóm màu cam.
Môi cô đỏ, răng thì trắng, đầu lưỡi đang lấp ló giữa môi và răng.
Hô Hấp của Khương Minh Độ dừng lại môt nhịp, sau đó lại cúi đầu, “Cô cảm thấy tôi còn thiếu thứ gì à?” "Cũng không thể nói như vậy." Văn Dao nuốt miếng khóm trong miệng, “Cậu tiến bộ thì nhất định phải có phần thưởng chứ, nếu không thì quá nhàm chán rồi." Cô lau đầu ngón tay, gắp một quả nho đưa vào miệng của Khương Minh Độ, dỗ dành hắn bằng một nụ cười: “Nếu cậu ngại nói chuyện với cha cậu, tôi có thể làm thay, bây giờ học lực của cậu đang ở top 30, nếu như vào top 10 thì cha cậu sẽ khen thưởng cậu.” Quả nho vừa được ướp lạnh thì được bỏ vừa miệng, cảm giác vô cùng mát lạnh.
Khương Minh Độ nhìn xuống và thấy những quả nho giống như ngọc bích đang nằm tяên những ngón tay trắng nõn và mềm mại đó, cô không cảm thấy hành động đó là có gì mờ ám, cô chỉ chờ cậu ăn nó.
Khương Minh Độ đột nhiên cảm thấy tức giận, sau đó cắn một quả nho gần đó.
Thứ nước trái cây ngọt ngọt vỡ ra giữa đôi môi và răng, khiến trái tim hắn run lên vì dòng nước ngọt ngào đó.
Ngoài hương vị trái cây ra, còn có một mùi hương khó quên hơn nữa, nó ngọt và có chút đắng, rất thơm.
Làn da mà đầu lưỡi của hắn vô tình 𝓁ϊếʍ qua, rất mềm mại và ngọt ngào, chỉ chạm nhẹ vào bề ngoài của da, nhưng lại như khắc sâu vào các giác quan của tế bào.
“Tùy cô.” Hắn vùi đầu vào tờ giấy và tùy tiện nói, hai bên tai hiện lên một tầng đỏ ửng.
...Làm sao cô có thể cảm thấy hành động đó vô cùng mờ ám?
Cô rõ ràng chỉ đang đút em bé ăn thôi!
Văn Dao lau tay, sau đó lại tiếp tục lau.
Đầu ngón tay có một chút ẩm ướt và trơn trượt, rõ ràng chỉ là nhẹ nhàng chạm vào một chút thôi, nhưng lau làm sao cũng không thể sạch được.
Lạ thật, trước đây cô cũng cho con chó của bạn cô ăn giống như vậy, cô cũng không cảm thấy gì lạ cả.
Văn Dao nghĩ thầm một chút, quyết định sau này nuôi dưỡng Khương thiếu gia sẽ không giống như nuôi chó, sau đó cô cười rồi nói: “Vậy để tôi đi nói cho cha cậu một tiếng, cậu có thể suy nghĩ kỹ cậu muốn cái gì.” Vừa nói cô vừa đứng dậy định lấy điện thoại ra nhắn tin.
Cổ tay cô đột nhiên bị nắm lấy, tay hắn đang nắm chặt lấy cổ tay gầy guộc của cô, bàn tay của hắn nắm chặt như thép, nhưng lại rất nóng, nóng giống như sức nóng thiêu đốt giữa