⬅ Trước Tiếp ➡

lộ ra con ngươi xinh đẹp nhưng bị che phủ bởi sương mù.
Hai cánh môi dưới mặt nạ oxi cử động, mấp máy vài lần nhưng không thể phát ra được âm thanh nào.
Qua một lúc, từng tiếng kêu nhỏ vụn cuối cùng cũng vang lên “Cha… ch…a” Người đàn ông đang ngủ trên giường lập tức mở mắt, rồi bật dậy thật nhanh.
Khi nhìn thấy Thời Ưu đang mở mắt, ông suýt nữa khóc lớn.
Khóe mắt ông ướt đẫm, giọng nói biến dạng “Ưu Ưu… con tỉnh rồi sao?” “Con tỉnh thật rồi, cảm ơn trời phật, cảm ơn cảm ơn, cảm ơn đã cứu con gái tôi.” Dù đã cố gắng nhưng nước mắt vẫn chảy xuống.
Thời Ưu liếc mắt sang ngang nhìn cha mình, môi liên tục nhấp nháy nhưng không phát ra được âm thanh nào nữa, giống như hai tiếng “cha” khi nãy đã hút cạn hết sức lực của cô bé L ng ngực Thời Ưu lên xuống mạnh hơn, nhịp tim cũng tăng cao đột ngột, những tiếng tít tít chói tai vang lên.
Thời Tống hoảng hốt, ông tông cửa chạy ra ngoài hét to “Bác sĩ… cứu con tôi… bác sĩ ơi…” Y tá và bác sĩ lập tức chạy tới.
Bác sĩ gấp gáp nói “Mau tiêm thuốc an thần, cô bé đang bị sốc.” Thời Tống đứng ở ngoài nhìn bác sĩ và y tá đang cố gắng cứu con gái mình, thấy Thời Ưu đang quay đầu lại nhìn ông, mắt cô bé giống như đang cầu cứu ông.
Thời Tống ngã khụy xuống đất, khóc nức nở như một đứa trẻ “Làm ơn… làm ơn hãy cứu con gái tôi.” “Nó là người thân duy nhất của tôi trên đời này, tôi không thể mất con bé được… hu… hụ” Khóe mắt Thời Ưu đỏ hoe, từng giọt nước mắt cũng lăn xuống, trước khi chìm vào hôn mê, cô bé vẫn nhìn chằm chằm vào cha mình, hai cánh môi vẫn mấp máy liên tục muốn nói chuyện với ông.
Đến khi Thời Ưu h0àn toàn chìm vào hôn mê, máy đo nhịp tim mới trở lại bình thường.
Bác sĩ giơ tay lau mồ hôi trên trán, thở phào một hơi nói "Tình trạng của bệnh nhân đã ổn định trở lại.” Thời Tống giống như vừa thoát khỏi cõi chết, ông cố gắng đứng dậy chạy đến bên giường bệnh, bàn tay run rẩy vươn ra nhưng không dám chạm vào con gái.
Con bé đớn, nước mắt cứ chảy xuống không thể ngừng.
Trong phòng không ngừng vang lên tiếng gọi tên con và tiếng khóc của Thời Tống.
Có một chuyện mà Thời Tống không hề hay biết đó là cư dân mạng có tổ chức quyên góp tiền hỗ trợ Thời Ưu chữa bệnh nhưng không một khoản tiền nào được chuyển tới tay ông, thậm chí có những ma͙nh thường quân còn đích thân đến tận nơi để tặng tiền, nhưng dường như có một thế lực nào đó đã cản trở họ lại.
Một tuần đã trôi qua, Thời Ưu vẫn chưa tỉnh lại, viện phí thì chưa đóng, một đồng cũng không mượn được, Thời Tống vét hết của cải mà chỉ có được vài triệụ Mái tóc ông đã bắt đầu bạc trắng, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Lúc này bộ công an bỗng nhiên thông báo phiên tòa sơ thẩm đầu tiên sẽ diễn ra vào ngày mai.
Dù Thời Ưu chưa tỉnh nhưng do áp lực của cộng đồng mạng quá lớn nên đã có ngoại lệ.
Bỗng nhiên Thời Tống có hi vọng, nếu thắng kiện ông tất nhiên sẽ được bồi thường và sẽ có tiền để đóng viện phí cho con gái.
Nhưng không ai nói cho ông biết một vụ án có thể kéo dài tận mấy năm mới kết thúc.
Ngày phiên tòa diễn ra, báo chí vây rấtđông ở bên ngoài.
Khi Thương Dận xuống xe, phải được vệ sĩ hộ tống


⬅ Trước Tiếp ➡