Chương 14
tướng quân là ai cơ chứ.
Nếu muốn đi cũng phải có thêm vài vệ sĩ.
Con trai út Cố Hoài Ninh khuyên bà, “Cần gì phải long trọng như vậy hả mẹ, ba cũng sẽ không thấy vui.” Lý Uyển nói, “Con ăn no thì cũng phải biết nghĩ tới người đói chứ, đã kết hôn rồi cũng đã có một cặp song sinh rồi, băn khoăn gì nữa.
Nhưng mà anh con thì sao?
Bây giờ còn độc thân ra đấy, mẹ không nghĩ cho anh con cũng phải nghĩ cho Gia Minh.” Cố Hoài Ninh hiểu ý mẹ cho nên chỉ biết cười nhẹ, không ép buộc mẹ mình nữa.
Anh đặt tờ báo trong tay xuống, lên lầụ Trong phòng sách, ba đang nói chuyện với Cố Hoài Việt.
Lão tướng quân ngồi một bên, uống trà nóng nhìn con đang lau súng, đôi mày khẽ nhíu lại, “Đây là súng trường tấn công kiểu 81 ba còn giữ.” Cố Hoài Việt cười cười, tiếp tục laụ Anh nhập ngũ thì được đưa vào đội trinh sát, lúc đó khẩu súng phân cho anh chính là kiểu 81 này, năm đó anh cũng dựa vào chính khẩu súng này mà đạt được danh hiệu “ vua bắn súng.” Ông nhìn chăm chú một lát lại khẽ cười.
Ông nhớ Lý Uyển từng nói một câu, bà nói bà sinh ra hai đứa con, ngoại trừ hình dáng bên ngoài còn lại một chút cũng không giống bà.
Đứa nhỏ thì lạnh lùng, đứa lớn thì nhớ nhung tình cũ, tất cả trên dưới rồi từ trong ra ngoài đều là di truyền từ người làm cha là ông thôi.
“Diễn tập lần này, chủ công của các con là ai?” “Hoắc Trí Viễn.” Cố Hoài Việt chợt nhíu mày, nhìn về phía ba, “Là người có tài, cũng chỉ mới làm đội trưởng chưa đến một năm, ba của người này là Hoắc Quang.
Người này chắc ba cũng biết.” “Ha ha, thì ra là thằng bé đó sao.” Cố lão gia cao giọng cười, “Biểu hiện thế nào?”Cố Hoài Việt liếc mắt một cái, chậm rãi nói, “Ba thấy sao?” Nhận lệnh thì thất bại, diễn tập còn có thể biểu hiện cái gì chứ.
Nói cách khác, chỉ cần kẻ cầm cờ có thể diễn bao nhiêu là cảnh.
Cố Trường Chí hiểu ý con, cầm tách trà lên, nhấp một ngụm, không nói tiếp chuyện kia nữa.Trước đây ở địa khu tây bắc thuộc thành phố W ông cũng biết, trước khi bắt đầu diễn tập luôn có chỉ thị phương án.
Hai đội tăng thiết giáp Quân khu B đối kháng diễn tập, xe tăng của Lưu Hướng Đông vì muốn lên làm chủ lực hồng quân mà mất một bên kính, cuối cùng vẫn không thành công.
Lát sau, Cố Trường Chí nói, “Nghe chú hai con nói, kết quả trận diễn tập này quân khu cũng không hài lòng, nhất là với Tịch tư lệnh của các con, Tịch Thiếu Phong.
Chắc tháng sau có thể phải làm một lần nữa, các con nên chuẩn bị đi.” Ông nói tiếp, “Con là tham mưu trưởng cũng lâu rồi, không nói quân khu như thế nào, cũng cần phải nỗ lực hơn nữa nâng cao cấp bậc, việc này chắc Tịch tư lệnh cũng có suy nghĩ giống ba.” Khi nào thì ông bắt đầu quan tâm đến quân hàm của anh vậy?
Tịch tư lệnh cũng là từ xe tăng mà lên quân đoàn, thẳng bước lên tới vị trí tư lệnh quân khụ Lúc Cố Hoài Việt được điều đến đây, Tịch Thiếu Phong đã là tham mưu trưởng của quân đoàn, khi mà anh chỉ mới vừa nhập ngũ thì Tịch Thiếu Phong đã phân anh làm đội trưởng.
Có thể nói anh cũng là một tay Tịch Thiếu Phong bồi dưỡng.
Mà nay ông cùng thủ trưởng này lại muốn áp chế anh sao?
Cố Hoài Việt cười thầm, vẫn đáp lại, “Con biết rồi.” Sáng sớm