⬅ Trước Tiếp ➡

chặt không buông.
Rất trướng.
Gân xanh trên thân vật và vách thịt kết hợp chặt chẽ, Lâm Gia Thanh thở hổn hển, cảm giác nếp uốn trong vách thịt đều bị đẩy ra.
Cô vốn đã hơi rời khỏi giường, lúc này lại bật dậy đẩy ngực Tưởng Thừa Vũ, cố gắng ngăn cản động tác tiếp theo của anh.
Đã bị kẹp chặt còn thay đổi tư thế đột ngột khiến Tưởng Thừa Vũ không khỏi rên rỉ một tiếng, cắn răng nói "Thả lỏng." "Cũng không phải chưa từng." Anh nâng cánh mông đầy đặn của cô lên, cố gắng giúp cô nuốt trọn mình "Em có thể ngậm hết." Nói xong, anh tăng thêm chút lực đè xuống.
Cô nhất thời cau mày "A..." "...." Anh bất đắc dĩ nhìn người dưới thân, đành phải thỏa hiệp mà rút vật nam tính ra ngoài một chút, ma sát chỗ nông trước, đợi đến khi đối phương khôi phục lại hô hấp vũng vàng, anh mới đẩy vào chỗ sâu hơn, đến chỗ không đẩy nổi nữa lại lùi ra ngoài.
Lặp đi lặp lại cho đến khi chôn vùi toàn bộ vào trong.
Sự khó chịu vì căng trướng dưới thân đã dần dần chuyển thành khoái cảm dễ chịu, cô ưỡn lưng phối hợp với động tác của anh, động hoa cũng bất giác phun ra nuốt vào.
Anh nhéo cặp mông no đủ của cô, lúc này cũng không khách sáo nữa mà bắt đầu làm cô một cách dứt khoát mạnh mẽ.
Vật nam tính của anh không ngừng ra vào trong cơ thể cô, cọ xát vào những chỗ nhạy cảm nhất bên trong cô, mỗi một cái va chạm lại vượt qua vị trí trước đó và tiến vào sâu hơn.
Bụng dưới của cô đầy ắp, xen lẫn với cảm giác tê dại sinh ra từ chỗ giao hợp, dọc theo thần kinh khuếch tán quanh cơ thể, giống như pháo hoa nổ tung trời.
Dưới khoái cảm mãnh liệt, cô cong người lên, muốn anh rời đi rồi lại khát vọng anh xâm nhập.
Cổ họng cũng bất giác tràn ra tiếng rên rỉ "Tưởng Thừa Vũ..." "Sao bây giờ không gọi là chồng nữa?" Anh mở miệng chế giễu, dường như muốn tính toán món nợ ở sân bay.
"..." Cô vội vàng cắn môi.
Anh thấy thế hừ cười một tiếng, cúi đầu ngậm lấy nhũ hoa mẫn cảm của cô, còn dùng cả răng, đầu lưỡi lại nghiền nát quả đào của cô, liếm đi liếm lại.
"Ưm...đừng..." Lâm Gia Thanh chẳng mấy chốc đã chịu không nổi, khẽ vặn vẹo cơ thể, muốn mượn động tác nhỏ gần như có thể xem nhẹ này để biểu đạt kháng nghị của mình, "...
Đừng...liếm như vậy..." Nhưng phản ứng của cơ thể là thích.
"Đừng liếm?" Tưởng Thừa Vũ nhả núm vú ra ngẩng đầu nhìn cô, khóe miệng nhếch lên một sợi chỉ bạc "Vậy sao em lại hưng phấn?
Dựng đứng lên hết rồi." Sau đó lại dời tay khỏi ngực cô, chầm chậm lướt qua da thịt trắng mịn đi thẳng xuống dưới, sờ vào nơi hai người đang giao hợp, cố ý kéo dài giọng nói "Phía dưới cũng vậy." Tay anh cứ dừng lại ở nơi đó, ngón tay thon dài ấn lên hạt thịt đã sung huyết của cô, từng chút từng chút kích thích.
Những chỗ nhạy cảm trên người cô cũng bị anh kích thích, nhằm phóng đại khoái cảm đến vô hạn.
Nước mắt sinh lý không thể khống chế tràn ra, chẳng mấy chốc, cô nắm chặt cánh tay Tưởng Thừa Vũ, co giật, hai mông cùng với bắp đùi vì khoái cảm ập đến mà căng ra, không ngừng run rẩy.
"Nhanh vậy à?" Cơn run nhẹ chạy dọc theo cánh tay, vách thịt của cô co rút lại theo nhịp điệu, cắn chặt vật cứng rắn đang chôn vùi trong đó, chặt đến mức anh thiếu chút nữa tước vũ khí đầu hàng.
Anh


⬅ Trước Tiếp ➡