Chương 22
Cô cười "Nếm thử đi."
"Ừm.."
Hai tiếng sau, đèn ở góc lầu thành cổ Cố Cung bật sáng, hai người đã dùng bữa xong.
Hạ Thiên Đường đi vào phòng vệ sinh, Nghê Âm trò chuyện với quản lý về tình hình kinh doanh gần đây, sau đó bảo anh ta không cần tiễn cô. Cô bước xuống lầu, đúng lúc gặp một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đi ngang qua
"Tống Tử, cuối cùng thì cậu cũng tới rồi. Tối nay chúng ta không say không về, A Bân nói sẽ uống đến khi cậu gục cơ "
"Vớ vẩn, tôi sẽ uống đến khi các cậu gục xuống hết.."
Nghê Âm nghe thấy tiếng, lập tức quay đầu lại.
Khi anh ta đang cười thì cô và Tống Chiêm chạm ánh mắt nhaụ
Âm Âm? "
Nghê Âm nhìn qua cánh cửa nửa mở mà bạn anh ta vừa đẩy ra.
Bên trong là ánh đèn mờ ảo, người đẹp vây quanh, tiếng nhạc ồn ào náo nhiệt.
Nghê Âm sững sờ hai giây, ánh mắt lạnh lùng nhìn anh ta
"Anh đến đây để quay quảng cáo sao?"
Tống Chiêm cũng bất ngờ khi gặp phải cô "Không phải.."
Nghê Âm nhìn anh ta, chàng trai nhuộm tóc bạc, đeo khuyên tai, hút thuốc, trông rất ngổ ngáo và điển trai, nhưng đã hoàn toàn khác với hình ảnh dịu dàng, vui vẻ thời trung học.
"Ngày nào anh cũng nói rất bận."
Cô khẽ cười "Hóa ra là bận những việc này."
Nhìn qua đám bạn không mấy tốt đẹp gì, Tống Chiêm lúng túng kéo Nghê Âm đi xa, giải thích rằng quảng cáo bị hủy, đúng lúc nhận được lời mời của bạn bè. Bạn anh ta rủ Nghê Âm vào chơi cùng, Tống Chiêm nói "Em có thời gian vào ngồi một lát không? Đúng lúc họ cũng đã lâu không gặp em, nể mặt anh chút, về rồi mình nói tiếp.."
Cô ghét mùi thuốc lá, lập tức rút tay khỏi tay anh ta "Không cần, không làm phiền các anh uống tiếp, không say không về."
Nghê Âm xoay người, Tống Chiêm không ngờ cô lại tỏ thái độ giữa đám đông, sắc mặt trầm xuống "Nghê Âm, em đứng lại cho anh.."
Cô không đáp, cứ thế bước xuống lầụ
Tống Chiêm đứng nguyên tại chỗ, mặt tối sầm lại.
Dưới lầu, Hạ Thiên Đường thấy Nghê Âm trở lại, bèn thắc mắc cô đã đi đâụ Nghê Âm nuốt xuống cảm giác khô khốc trong họng "Không có gì, mình đi thôi."
Lên xe, Hạ Thiên Đường đề nghị đi tắm suối nước nóng, cô đồng ý.
Tiếng nhạc ồn ào dần biến mất, Nghê Âm mệt mỏi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dần tối đi.
Trong khi đó, ở phòng riêng trên tầng hai, nhịp trống xập xình vang lên, Tống Chiêm ngồi một mình trên ghế sofa, rít thuốc.
Vài người bạn cầm rượu tới "Đừng giận nữa, Tống Tử. Không phải chỉ bị bạn gái giận dỗi thôi sao? Dỗ một chút là được, chuyện nhỏ mà."
Người đàn ông tên Lý Tân Trị ngồi bên cạnh, là bạn thân từ thời trung học của Tống Chiêm, cũng quen biết Nghê Âm nhiều năm, khuyên nhủ "Anh Tống, em thấy chị dâu không phải là người con gái tính tình nóng nảy. Anh không thử đuổi theo giải thích với cô ấy sao?"
Tống Chiêm phả ra một làn khói "Đuổi theo làm gì, cô ấy đã từng nghe tôi giải thích chưa?"
Người khác chọc ghẹo "Nghê Âm thích cậu nhiều năm như vậy, lẽ ra cô ấy phải nghe lời cậu chứ, sao tính tình lại nóng nảy thế?"