Đối với người cha ruột trên danh nghĩa này, Lê Bắc Niệm không có tình cảm gì.
Trong mắt ông ta, ông ta cũng chỉ có một đứa con gái là Lê Tuyết Tình, Lê Bắc Niệm làm sao phải đi chịu khổ sở để cho người ta ghét bỏ?
Sửa sang lại mình một chút, Lê Bắc Niệm quay người, cùng Cụ Lê đi ra ngoài.
Chỉ là Cụ Lê có nhà của mình, tự nhiên là trở về nơi ở của mình.
Đưa Lê Bắc Niệm đến bên cạnh một chiếc xe, Cụ Lê liền bị quản gia đưa lên xe.
Một nhà Lê Hạo Nhiên lái một chiếc RV, không gian rất lớn, Lê Bắc Niệm sau khi ngồi vào, bên trong cũng đầy đủ rộng rãi.
Mẹ kế Phương Tri Lễ nhìn thoáng qua hai tay trống trơn xuống tới của Lê Bắc Niệm, có chút bất mãn nói: "Dù mua cho con cái đó đâu?"
Lê Tuyết Tình cũng phát hiện, kinh ngạc một tiếng, nói: "Những cái quần áo đó, đồ trang điểm đó đều là rất đắt đấy, Niệm Niệm, em vứt đi rồi sao?"
Lê Bắc Niệm khẽ nhếch lông mày, nghĩ là mới nhớ tới, nói: "Em quên, nếu không em lên lấy?"
Đồ trong phòng đó, đều là mẹ con Lê Tuyết Tình giả vờ giả vịt mua cho cô, quần áo, đồ trang điểm không có một thứ là thực sự thích hợp bản thân.
Đời trước không hiểu chuyện, Lê Bắc Niệm dùng những mỹ phẩm dưỡng da kia sau trên mặt dị ứng vài ngày, cuối cùng mẹ kế Phương Tri Lễ uất ức nói một câu: 'Dì không biết con bị dị ứng, đều mua cho con thứ mắc nhất', liền không giải quyết được gì.
Đời này Lê Bắc Niệm biết chuyện, căn bản cũng không dự định muốn, không nghĩ tới bọn họ thế mà lại còn nhắc đến việc này.
Lê Hạo Nhiên nghe vậy, sầm mặt lại, nói: "Được rồi, không có thời gian, về sau đồ vật của mình hãy tự mình thu dọn, đừng chờ người khác nói!"
Lê Bắc Niệm vòng tay trước ngực tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt, thản nhiên nói: "Biết rồi."
Lê Tuyết Tình tròng mắt đảo lòng vòng, nhìn xem Lê Bắc Niệm nói: "Niệm Niệm, chị Lê Dĩnh đưa đi bệnh viện, nói là xương tay gãy rồi."
"Hứ! " Sắc mặt Lê Hạo Nhiên rất khó coi, "Tuổi còn nhỏ, ra tay độc ác vậy, ba không quan tâm bên ngoài con thế nào, nhưng ở nhà chúng ta, con tốt nhất là trung thực tí, Dĩnh Nhi chỉ mới thử vai có được 1 vai diễn, sự nghiệp đang trong giai đoạn thăng tiến, toàn bộ bị con hủy hết. "
"Haha…" Lê Bắc Niệm cười nhẹ, "Sự nghiệp của cô ấy không thăng tiến được, không phải có lợi cho con gái ba sao? "
15. Con nhất định phải nói như vậy sao!
"Ha ha..." Lê Bắc Niệm nhẹ nhàng cười, " Sự nghiệp của cô ấy không thăng tiến được, không phải có lợi cho con gái ba sao?"
Lê Bắc Niệm giọng điệu nhàn nhạt, một đôi mắt nhìn xem ông ta, vô cùng bình tĩnh.
Phương Tri Lễ cùng Lê Tuyết Tình hai người nghe vậy, hơi kinh ngạc.
Ngay cả Lê Hạo Nhiên cũng nhịn không được nhìn qua, quay đầu nhìn chằm chằm cô một chút, hừ lạnh một tiếng: "Con đây là ý gì?"
Lê Bắc Niệm nhìn xem Lê Hạo Nhiên, vô tội vạ nhún vai nói: "Cha không phải sớm có âm mưu, muốn đổi Lê Dĩnh sao? Chỉ là không có một thời cơ thích hợp thôi."
Nói, Lê Bắc Niệm tựa lưng vào ghế ngồi, ngữ khí nhẹ nhàng dáng vẻ đắc ý, nói: "Cái phim truyền hình này là chế tác lớn, nhà đầu tư lại xa hoa, nếu là nổi tiếng, người mới cũng có thể một bước lên trời, cha muốn cho Lê Tuyết Tình thay ngôi đi lên rất lâu, không phải sao?"
Lê Hạo Nhiên chau mày, quay đầu nhìn về phía Lê Bắc Niệm, rất có thâm ý nói: "Không ngờ con còn biết cái này?"
Lê Bắc Niệm nhún vai, cười tủm tỉm nói: "Con thì không biết, không phải đều là mọi người nói sao, lần sau cửa đóng kĩ một chút, hôm qua con nghe được chỉ là cái này, lỡ nghe được là âm thanh ân ái của hai người, vậy thì hơi ngại."
Phương Tri Lễ mặt đỏ lên, cắn răng cáu mắng: "Một chút quy củ cũng không có!"
Lê Hạo Nhiên lại là chăm chú nhìn thêm, nói: "Nếu con đều biết, cha cũng không gạt con, lần này bộ phim là chế tác lớn, cha muốn cho Tuyết Tình đóng nữ chính, nhưng cảnh hành động của nữ chính khá nhiều, thân thủ con tốt như vậy, đến giúp Tuyết Tình một chút đi."
"Giúp?" Lê Bắc Niệm vòng tay qua ngực tựa lưng vào ghế ngồi, tựa như có chút trêu tức, "Cha muốn con đóng vai thế thân những cảnh đánh cho cô ta?"
Đời trước cô, vừa mới trở về Lê gia, đối mọi thứ đều ngây thơ vô tri.
Dưới sự dụ dỗ của Phương Tri Lễ cùng Lê Tuyết Tình, yêu cầu này trực tiếp đồng ý.
Thời gian quay hình dài tới nửa năm, Lê Bắc Niệm làm nửa năm thế thân, nhiều lần xém chút tại studio xảy ra ngoài ý muốn, vết thương lớn không có vết thương nhỏ không ngừng.
Cuối cùng Lê Tuyết Tình lại bởi vì bộ phim truyền hình nổi tiếng, bộ phận lớn nguyên nhân, đều là bởi vì phần diễn võ thuật của Lê Bắc Niệm rất quen tay lại tự nhiên trôi chảy.
Lúc ấy Lê Hạo Nhiên thường xuyên gọi điện thoại đến đây thăm hỏi, trong lời nói tất cả đều là đau lòng.
Vốn tưởng rằng, Lê Hạo Nhiên cũng là quan tâm mình, nhưng là không nghĩ tới chuyện này, lại là Lê Hạo Nhiên nhắc lên trước.
Lê Bắc Niệm nhìn xem Lê Hạo Nhiên, trong mắt không có một tí chần chờ, gật gật đầu, nói: "Tuyết Tình từ nhỏ đã không có qua huấn luyện gì, da mịn thịt mềm, diễn cảnh võ thuật khẳng định là không được, con đi thử xem, nếu là diễn tốt, cát-sê khẳng định là không phải ít."
"À..." Lê Bắc Niệm dáng vẻ một mặt hiểu rõ, "Lê Tuyết Tình từ nhỏ đã thân ngà mình ngọc, cho nên không thể diễn cảnh võ thuật, con từ nhỏ da dày thịt béo, cho nên phải đi làm thế thân, con đã hiểu."
Lê Hạo Nhiên lông mày hung hăng nhăn lại, quay đầu nhìn Lê Bắc Niệm, có chút không vui, quát: "Con nhất định phải nói như vậy sao!"
"Chẳng lẽ cha không phải ý này?" Lê Bắc Niệm nhìn xem ông ta, vẻ mặt nghi hoặc.
Tiếng nói Lê Hạo Nhiên cứng học, sau đó mới giải thích nói: "Ý của cha là, thân thủ con tốt như vậy, không đi diễn võ thuật thật đáng tiếc."
"Vậy thế này, cha trực tiếp để cho con đóng nữ chính không phải tốt sao, nhất định phải tìm thế thân? Ta diễn nhân vật nữ chính, không cần thế thân."
"Chực..." Phương Tri Lễ cười nhạo, "Con đóng qua phim sao? Con biết phải đóng làm sao không? Thế mà nghĩ đóng nữ chính? Thật sự là ý nghĩ hão huyền!"
Lê Tuyết Tình cũng cười trộm, nhưng ngẩng đầu, liền nháy nháy mắt vô tội nói: "Niệm Niệm, không phải là ai cũng có thể đóng nữ chính, nếu không, em vẫn là thử trước giúp chị một chút?"