⬅ Trước Tiếp ➡
Tay chân thật nhanh!
Lê Bắc Niệm... Phải không?
Mắt vừa chuyển, nhìn xuống đã nhìn thấy trên mặt đất có một vật nhỏ sáng long lanh.
"Cộp"
"Cộp"
Tiếng giày lính đi trên mặt đất, chốc lát có một bóng dáng dài đập vào mắt.
Cố Minh Dã khom lưng nhặt vật nhỏ kia lên, nhìn dưới ánh mặt trời hai lần, nói: "Lão đại, đây không phải là đồ của phụ nữ sao?"
"Mang đến đây."
Cố Minh Dã cung kính đưa lên, Mục Tây Thần cầm qua, mới nhìn rõ là bông tai nhỏ có tạo hình kỳ lạ.
Xung quanh một viên kim cương tinh khiết lóng lánh, là một con rắn nhỏ được chế tạo hoàn mỹ, từng vảy rõ ràng, khảm mã não đen trắng, tinh xảo xa hoa.
"Tra. "
"Vâng!"
Nơi này là cấm địa, một cô gái lớn như vậy vào được đây, rất có thể là gián điệp quân địch phái tới, hoặc là... Muốn tới giết hại Mục Tây Thần!
Lúc Cố Minh Dã đang muốn đi thi hành, lại bị gọi lại: "Đợi đã."
"Sao vậy lão đại? "
Mục Tây Thần cầm lấy hoa tai nhỏ trên tay anh, kiểm tra kỹ một phen, nhìn thấy rõ một ký hiệu ở phía sau.
Đây là... Tay nghề của người kia.
"Không tra nữa, phát lệnh truy nã."
Cố Minh Dã dừng một chút, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.
Lệnh truy nã, đó không phải chuyện đùa!
Chỉ có tội phạm tội ác tày trời, mới đáng để lão đại dùng trận thế lớn như vậy ban lệnh truy nã!
"Ngài biết lai lịch của cô gái kia rồi?"
"Không, nhưng cô ta, xâm phạm trinh tiết của tôi."
Lúc nói lời này khuôn mặt thản nhiên, giọng nói nhẹ nhàng, không nhanh không chậm.
Nhưng Cố Minh Dã nghe thấy lời nói nghiêm trang như thế, suýt chút nữa bị nước bọt của mình làm sặc chết.
Xâm phạm? Trinh tiết?
"Cô ấy nữ cường XXX ngài rồi? Thành công? Không thể nào!"
Vẻ mặt trầm ổn nghiêm túc của Cố Minh Dã lập tức tan vỡ, không thể tin được nhìn lão đại nhà mình: "Trinh tiết lão đại giữ gìn hai mươi năm năm nha, rốt cục không còn rồi sao!"
"Bỉ ổi!" Mục Tây Thần vứt cho anh một ánh mắt khinh bỉ, thong thả nói: "Tôi bị cô ta hôn một cái."
Cố Minh Dã tràn đầy chờ mong nhất thời hóa thành nước chảy về hướng đông, không còn gì để nói: "Hôn một cái liền phát lệnh truy nã?"
"Cô ta làm bẩn linh hồn thuần khiết cao thượng của tôi, phải phát lệnh truy nã. "
Cái khóa lớn của tâm hồn
Đương sự hoàn toàn không nhận thấy được mình chuyện bé xé ra to, tự tay vỗ vai anh một cái: "Giao cho cậu."
"Lão đại, anh nghiêm túc sao?"
Bước chân vốn chuẩn bị rời đi dừng lại, quay đầu cười như có như không nhìn qua: "Cậu cảm thấy tôi giống đang nói đùa?"
Cố Minh Dã trong nháy mắt chấn động tinh thần, vẻ mặt nghiêm túc lắc đầu: "Không giống, chẳng qua là cảm thấy dáng vẻ nghiêm túc của lão đại, vô cùng đẹp trai."
Mục Tây Thần tán thưởng gật đầu: "Cậu cũng không tệ."
Cố Minh Dã được khen có chút ngượng ngùng, sau đó cười hắc hắc, lập tức hỏi: "Nhưng mà lão đại, cô gái đó hôn chỗ nào của anh vậy?"
Mục Tây Thần nghe vậy, hơi nhướng mày lên suy nghĩ một chút, mới chậm rãi nói: "Cái khóa lớn của tâm hồn."
Cố Minh Dã nhìn bóng lưng của anh, lộn xộn trong gió.
Cửa sổ tâm hồn anh đã từng nghe, nhưng cái khóa lớn của tâm hồn là cái quỷ gì!
-
Lê Bắc Niệm trốn lung tung như thế, lại có thể chạy đến một hành lang mê cung như gặp quỷ, từ đó đi đến khu vực nghỉ ngơi Mục gia dành cho khách nhân.
Bây giờ, trong lòng Lê Bắc Niệm có một phỏng đoán đáng sợ, cần được xác minh gấp!
⬅ Trước Tiếp ➡