Chương 12
sắc lạnh như dao.
Trần Ngữ Sương không kịp phản ứng, thân thể đang đòi hỏi vẫn theo bản năng tiếp tục ngoáy tay đuổi theo khoái cảm.
Bốp Anh vung tay đập mạnh cây thước kẻ xuống mặt bàn.
Âm thanh chát chúa quất thẳng vào tai nghe hệt như một đòn roi da giáng xuống da thịt.
"Tôi bảo em, rút tay ra." Thanh âm gầm gừ phát ra từ cuống họng, tỏa ra sự nguy hiểm tột độ của một con dã thú khát máụ Trần Ngữ Sương cắn môi ứa máu, nghiến răng chịu đựng ngọn lửa khoái cảm đang bùng cháy rực rỡ, bàn tay run lẩy bẩy rút ngón tay ra khỏi lỗ lồn đang co bóp điên cuồng khao khát nhét đầy.
Cô tức tưởi chờ đợi cơn cao trào bị ép nghẹn.
"Không được phép cao trào." Anh rướn người áp sát ống kính, hai bàn tay bạo lực giật tung toàn bộ cúc áo, phơi bày trọn vẹn mảng cơ ngực cuồn cuộn gân guốc.
"Dùng hai tay banh rộng cái tiểu huyệt đĩ điếm đó ra, phơi bày cho tôi nhìn thật kỹ." Trần Ngữ Sương run rẩy vâng lời, hai tay tách hai mép môi lồn đang rung bần bật, trướng to chực chờ phun trào, banh rộng hết cỡ.
Ánh mắt sắc bén như ngọn lửa thiêu đốt từ trong màn hình quét qua.
Cô run lên bần bật.
Từ cái động thịt hồng hào ấy lập tức ộc ra một vũng dâm thủy lênh láng.
Hạ thân không tự chủ được co giật liên hồi, cô ưỡn ẹo chà xát mông trên tấm ga giường trắng tinh, tuyệt vọng chờ đợi tín hiệu ân xá để được giải phóng khoái cảm.
Bên trong tai nghe chỉ còn vọng lại tiếng thở dốc ồ ồ, thô bạo của anh.
Thời gian trôi qua dài như hàng thế kỷ, khoái cảm tê dại căng mọng dưới hạ bộ dần bị sự trống rỗng hành hạ, tra tấn đến phát điên.
Lỗ lồn run rẩy ngứa ngáy vắng bóng dị vật.
Không biết bị đày đọa bao lâu, Trần Ngữ Sương đã bắt đầu mờ mịt ý thức.
Cô chỉ ngoan ngoãn dạng háng ngồi đó tĩnh lặng, há miệng thở dốc chờ đợi hiệu lệnh của chủ nhân.
"Được rồi.
Bây giờ, phun nước ra đi." Giọng nói khàn đục đầy từ bi của anh cuối cùng cũng vang lên, xé rách sự kìm nén.
"A...
á á á " Hạ thân Trần Ngữ Sương co giật tung tóe, vỡ nát trong cơn cao trào điên dại.
Dâm thủy lần này không rỉ ra nhỏ giọt như ngày thường, mà ồ ạt xối xả phun trào từ sâu trong tiểu huyệt, ướt sũng đầm đìa thành một vũng lớn bóp nghẹt tấm ga giường.
Cơn đỉnh điểm kéo dài dằng dặc như bất tận.
Trần Ngữ Sương nằm liệt thở hổn hển, cả người bị khoái cảm đánh cho nhừ tử, tê dại đến tận mang tai, đầu óc trắng xóa mịt mù.
Trong màn hình, gã đàn ông thú tính kia đã chỉnh tề kéo áo sơ mi lại, thắt lại cà vạt đàng hoàng, đĩnh đạc như một vị thánh quân tử.
Âm thanh của anh cất lên mang theo ý cười tà ác, thỏa mãn cợt nhả.
"Bạn học lẳng lơ, tan lớp." Màn hình livestream tức khắc phụt tắt tối thui.
Trần Ngữ Sương vẫn còn há miệng thở dốc, hai mắt dại đi chưa kịp hoàn hồn.
Ngày hôm saụ Trần Ngữ Sương nằm phơi thây lướt vòng bạn bè WeChat, ngón tay vuốt vuốt màn hình vô định.
Đang là kỳ nghỉ hè rảnh rỗi nên lũ bạn hãm tài của cô đua nhau up bài như chạy kpi, lướt mỏi tay không hết.
Cô chẳng buồn đọc kỹ, thấy ảnh nào xinh là thả tim một cái dạo.
"Khoan đã." Cô khựng lại.
Hình như cô vừa nhìn thấy trạng thái mới cập nhật của tài khoản "Cá Voi".
Cái tên này ngâm giấm quanh năm suốt tháng chẳng bao giờ thèm ngoi lên post bài cơ