Chương 14
bản full." "Không được, nguyên tắc là không thể vắt kiệt mồ hôi công sức người ta mà không trả tiền " Tin nhắn vừa dứt, bên kia lập tức ting ting chuyển khoản thẳng 1000 NDT "Sương Sương cứ cầm trước chỗ này đi, vẽ xong nghiệm thu tôi sẽ gửi nốt phần còn lại." Trần Ngữ Sương chần chừ một thoáng rồi cũng bấm nhận tiền.
Đưa tiền mỡ dâng miệng mèo, ngu gì không nhận.
Thảo luận lằng nhằng về các chi tiết trang phục, ánh sáng bức tranh xong xuôi thì cũng đã vèo mất một tiếng đồng hồ, đồng hồ điểm sắp đến giờ cơm tối.
"Tôi đi ăn cơm đây nhé Sương Sương, em cũng dọn dẹp đi ăn sớm đi.
Tạm biệt." Bên kia chào hỏi xong liền bốc hơi lặn mất tăm.
Trần Ngữ Sương nằm sấp trên giường, nhai trệu trạo hộp cơm hộp giao hàng, cảm giác mọi chuyện cứ vi diệu không thực thế nào ấy.
Cô vậy mà lại ngồi chat chit với thần tượng Cá Voi lâu đến thế.
Hơn nữa, phong cách nói chuyện của anh ở ngoài đời và lúc lên sóng trực tiếp như hai nhân cách hoàn toàn khác biệt.
Cái gã đang chat với cô mang dáng dấp của một cậu fan boy nhí nhố, vui vẻ, nhiệt tình, lại còn pha chút ngốc nghếch đáng yêụ Tuyệt nhiên không thấy tăm hơi sự tà dâm, sừng sỏ của một gã nam streamer 18+ hô mưa gọi gió với mấy trăm nghìn fan hâm mộ.
Trần Ngữ Sương đấm bình bịch lên gối.
"Streamer 18+ đúng là lũ diễn viên hai mặt giỏi ngụy trang Hừ, đúng là không lường trước được sự lươn lẹo mà.
Thôi kệ mẹ, ăn cơm " Mười rưỡi tối, khung giờ vàng trực tiếp quen thuộc lại điểm.
Trần Ngữ Sương đặt máy tính bảng xuống nệm, khẽ thở dài thườn thượt.
Lúc chat chit thì mồm mép tép nhảy vui vẻ bao nhiêu, đến lúc cầm bút lên vẽ lại trầm cảm bấy nhiêụ Cô hoàn toàn bị tịt ngòi cảm xúc, không vắt ra nổi một nét phác thảo nào hồn hồn.
Vừa mở ứng dụng lên thì anh đã lên sóng được một lúc.
Cô lẳng lặng đeo tai nghe vào.
Thôi thì cứ vừa xem livestream vừa tìm cảm hứng vậy.
Hôm nay Cá Voi diện một chiếc áo hoodie màu xanh lục nhạt, phom dáng rộng rãi trông vô cùng lịch sự, sạch sẽ.
Mặc bộ đồ này lên người, thoạt nhìn anh như trẻ ra thêm mấy tuổi, hệt như nam thần thanh xuân vườn trường.
Như thường lệ, tiết mục dạo đầu luôn là anh nhẹ nhàng tán gẫu, tâm sự vài câu với khán giả.
"Đúng vậy, lịch của tôi là mỗi ngày trực tiếp chừng hai tiếng." "Cảm ơn món quà siêu to khổng lồ của bạn nhé, lâu rồi mới thấy bạn ghé chơi." "À, chuyện vẽ tranh tôi đã tìm được một họa sĩ chân dung xịn xò rồi.
Là một bà xã vẽ cực kỳ, cực kỳ giỏi." Phải công nhận một điều, chất giọng dịu dàng từ tính cất lên giữa đêm khuya, mang theo tần số rung động mơn trớn màng nhĩ như vậy, chỉ nghe thôi cũng khiến cõi lòng người ta mềm nhũn, bay bổng.
Trần Ngữ Sương thả lỏng tâm trí, nghe âm thanh ấm áp như dòng nước suối róc rách gội rửa qua tai.
Bàn tay cầm bút stylus vô thức chạm nhẹ vào màn hình bản vẽ.
Hoodie xanh lục tươi tắn, quần iean xanh lam đậm năng động, làn da lúa mạch khỏe khoắn, mái tóc ngắn cắt thẳng gọn gàng, cặp lông mày rậm rạp sắc nét...
Từng chi tiết rời rạc ấy đang dần hội tụ dưới ngòi bút của cô, phác họa thành hình hài một chàng thanh niên thanh xuân rực rỡ, tỏa nắng chói lóa.
Vẽ đến khi say sưa quên trời đất, cô vươn vai xoa xoa sống lưng đã cứng đờ vì ngồi gập người quá lâụ Liếc mắt sang màn hình điện