Chương 17
không đâu, tâm hồn bát quái lặng lẽ bình luận, còn có tâm trạng suy xét tương lai của đôi trai gái và cuộc chiến giữa hai bên cha mẹ..
Chi Đạo đang tự tưởng tượng mua vui cho bản thân thì vạt áo trên cánh tay phải đột nhiên bị hai ngón tay túm lấy, một cỗ sức mạnh to lớn kéo cô về phía sau cái cây bên cạnh.
Lúc đó bầu trời đã hơi đen, Chi Đạo bị dọa đến hét lên một tiếng, bên cạnh lập tức vang lên giọng nói không kiên nhẫn “Câm miệng.” Chi Đạo ngay lập tức nghe ra chủ nhân của giọng nói này là ai.
Giọng nói của Minh Bạch rất đặc biệt, rất dễ nghe.
Cứ như nước suối thanh triệt, nhả từng chữ một, khẩu âm phổ thông tiêu chuẩn, giọng nói tròn vành rõ chữ còn truyền cảm, nghe cứ như đang phổ độ chúng sinh, vì thế, Chi Đạo còn ngầm lấy cho anh một ngoại hiệu, gọi là Minh Bồ Tát.
Dường như biết chắc Minh Bạch tìm cô là muốn tính sổ, Chi Đạo khiếp đảm, ngầm nuốt nước miếng, cả người co rụt lại.
Không đúng… Sao anh lại đuổi theo kịp… Chi Đạo không tự giác cúi đầu, nhìn nhìn.
Đôi chân được bọc kín trong chiếc quần đồng phục tối màu, hình dáng mơ hồ được phác họa ra.
Từ ngữ đầu tiên dùng để miêu tả là thon dài, gấu quần đồng phục thậm chí còn chưa tới mắt cá chân.
Quần đồng phục có chiều dài tiêu chuẩn còn ngắn hơn chiều dài của chân anh… Được rồi, chân cô ngắn nhỏ, chắc chắn là không thể bì kịp.
Cho… Cho nên...
Anh...
Anh muốn làm gì...
Đến cả những lời thì thầm trong đáy lòng Chi Đạo cũng mang theo sự sợ hãi, lắp bắp.
Trước kia, Chi Đạo cảm thấy tuy rằng con người Minh Bạch có hơi lạnh lùng, nhưng kỳ thật vẫn là thiếu niên vô hại, thanh thuần và vô cùng tốt đẹp, là búp măng non, là bông hoa sen sinh trong bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, thanh cao ngoan ngoãn, cho dù có ngẫu nhiên phóng chút điện, cũng là bởi vì diện mạo của anh quá quyến rũ.
Còn hiện tại...
Cái cảnh tượng kia, cái ánh mắt kia… Từ từ… Trên người anh thơm quá.
Cô lại ngửi thấy mùi hương đó.
Minh Bạch nói xong liền buông cô ra.
Chi Đạo nhìn ống tay áo đồng phục của mình bị người nào đó kéo mà biến thành hình tam giác, lại nhìn vẻ mặt hờ hững của anh, ánh mắt cũng không có vẻ đáng sợ như lúc trong phòng giáo viên nữa, thậm chí còn có vẻ ôn hòa.
Nhưng Chi Đạo vẫn run sợ, bàn tay nhẹ nhàng phát run.
Cô lập tức phủi sạch quan hệ, “Minh...
Bạn học Minh Bạch, tôi không biết chuyện của cậu và cô Mạt.” Vẻ mặt của anh không thay đổi.
“Không không không, là tôi không hề nhìn thấy cô giáo đang hôn cậụ” Chi Đạo hoảng loạn xua xua tay.
Anh nhẹ nhàng nhướng mày.
Cô đi chết đây… Chi Đạo quá khẩn trương, xong đời rồi… Trong một khắc đó, cô thật sự muốn độn thổ chạy trốn, cô đang nói cái gì vậy a a a Thật muốn cắt phăng cái đầu lưỡi không nghe lời của mình, cô đang lạy ông tôi ở bụi này sao?
“Tôi....
Ý của tôi là...” Chi Đạo cắn cắn môi, ngửa đầu, cố gắng lấy dũng khí nhìn anh, “Được rồi, tôi thừa nhận, tôi nhìn thấy rồi Cậu muốn thế nào Tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu dám đánh tôi, tôi sẽ mách phụ huynh, tôi còn đi mách các thầy cô khác.
Tôi nói cho cậu biết, tôi không sợ cậu đâu, tôi còn có bạn ở trong trạm phát thanh của trường Cậu cẩn thận đấy Nếu ép tôi nóng nảy.
tôi… Tôi sẽ