Chương 13
Nếu nạn nhân ra vào khách sạn thì có lẽ camera giám sát nội bộ sẽ có ghi lại.
Cô lễ tân thấp thỏm “Không thì, không thì để tôi xin phép quản lý, bảo ông ấy tới nói chuyện với cô nhé...” Chu Cẩn ngờ vực quan sát cô ta rồi gật đầu “Được.” Cô ta gọi điện thoại nội tuyến, thuật lại tình hình hiện nay một cách đơn giản và rõ ràng.
Chỉ trong vòng hai ba phút sau, một người đàn ông mập mạp vội vàng bước ra từ thang máy chở khách.
Thấy Chu Cẩn, quản lý nở nụ cười thân thiện đi tới bắt tay, nói rõ mình chắc chắn sẽ phối hợp với công việc của cảnh sát.
Khi Chu Cẩn hỏi về camera ở sảnh trước thì đối phương trả lời với giọng điệu khá tiếc nuối “Ngại quá, đồng chí cảnh sát à, cái camera này đã hư hơn một tháng mà chưa được sửa chữa ạ.
Hôm nay, hôm nay tôi sẽ tìm người tới sửa.” Chu Cẩn cười “Trùng hợp thế à?” Trước khi vào tổ trọng án, Chu Cẩn từng làm việc trong đội trị an càn quét tệ nạn.
Vì vậy, thời gian cô ngồi chồm hổm kiểm tra khách sạn nhà trọ còn dài hơn ngồi ở đơn vị, thế nên cô đã nghe quá nhiều những câu thoái thác đưa đẩy thế này của các quản lý rồi.
Đúng lúc này, Giang Hàn Thanh luôn đứng im lặng bên cạnh cất tiếng hỏi “Ông biết cô ấy chứ?” Quản lý kinh hãi “Tôi không biết.” Chu Cẩn hỏi vặn “Ông còn chưa có xem hình, sao dám chắc vậy?” Sắc mặt quản lý tái nhợt, một hồi sau nụ cười thân thiện trên mặt dần dần biến mất “...
Không phải, ý tôi là tôi rất ít đứng ở lễ tân nên không gặp được nhiều người, vì thế tôi không biết.” Ông ta căng thẳng sờ lên mũi.
Giang Hàn Thanh chặn ngang động tác của ông ta “Trước khi học cách nói dối, con người ta nên học cách khống chế ngôn ngữ tay chân trước đi đã.” “...” Giang Hàn Thanh vẫn giữ vẻ lạnh lùng, bóc trần với ngữ điệu thản nhiên “Cô gái đó là gà, còn ông phụ trách gọi gái phải không?
Hay chỉ là nơi cung cấp mại dâm?” Hơi thở của quản lý hơi chững lại, một cảm giác sợ hãi khó tả bỗng tràn ngập trong lòng ông ta.
...
Trước khi vào khách sạn, Giang Hàn Thanh đã phân tích bước đầu cho Chu Cẩn nghe “Mất tích bảy ngày trở lên, không hề nhận được báo án liên quan, vậy chứng tỏ rằng nạn nhân không có bạn bè ở thành phố Hải Châu, dù mất tích cũng không ai để ý.” “Không việc làm, không nhà cửa, vậy nguồn gốc thu nhập của một cô gái xinh đẹp ngời ngời sẽ là gì?” Anh vuốt thẳng tay áo, cài chặt khuy măng sét, phóng mắt về hướng khách sạn Thượng Duyệt nằm ở trên đường đối diện “Nếu lựa chọn khách sạn hạng này, nghĩa là cô ta không có khoản di sản nào để phung phí cả.” Chu Cẩn trầm tư, suy đoán theo kinh nghiệm làm trong đội càn quét tệ nạn của cô, bây giờ quá dễ dàng liên tưởng đến một loại nghề.
“Vả lại...” Giang Hàn nhìn cô, đột nhiên nghĩ đến mái tóc ngắn sau tai cô lúc ở tổ trọng án.
Anh giơ tay, nhẹ nhàng vén một lọn tóc trên má Chu Cẩn ra sau tai.
Chu Cẩn hốt hoảng lùi ra sau tránh né, dẫn đến ngón tay anh chạm vào tai làm cô hơi ngứa.
Cô đưa tay xoa nhẹ rồi nghi ngờ hỏi “Gì vậy?” Giang Hàn Thanh giải thích “Nạn nhân đang đợi xe taxi thì bỗng có một người đàn ông xa lạ đi qua trước mặt cô ta, cô ta sẽ vén tóc theo bản năng, như vừa