⬅ Trước Tiếp ➡
Môi lưỡi người đàn ông như có lửa nóng càn quét khắp khoang miệng của cô khiến toàn thân Hạ Tiếu mềm nhũn trong nháy mắt. Cô thề là bản thân mình không hề có ý định quyến rũ La Mục, gì chứ hiện tại cô chưa có ý định cướp bạn trai của Trần Hiểu Vân. Ai ngờ cô còn chưa kịp ra tay thì anh ta đã không nhịn được mà muốn làm cô ở trong nhà vệ sinh của quán cà phê.
Trần Hiểu Vân còn đang ở ngoài kia, bọn họ chắc chắn không có đủ thời gian để làm một nháy, cho dù cơ thể đang ngày càng ngứa ngáy vì hooc môn đàn ông từ người La Mục thì Hạ Tiếu cũng không dám làm liều. Cô vừa đẩy vừa như nũng nịu mà nói với La Mục:
- Anh làm gì vậy, Hiểu Vân sẽ phát hiện ra mất.
Cách nói ưỡm ờ không rõ là từ chối hay đồng ý với hành động càn rỡ này của cô càng khiến La Mục như phát điên. Thử hỏi có ai sắp bị người yêu của bạn bè đè ngửa trong nhà vệ sinh mà chỉ phản kháng qua loa lấy lệ như tiểu yêu tinh này không. Đây rõ ràng là cũng đang thèm ©ôи ŧɧịt̠ muốn chết nhưng chỉ tỏ vẻ thôi.
Điều gì càng không có được thì lại càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ ham muốn chinh phục của đàn ông, La Mục biết thời gian quá ít nhưng vẫn không thể nào dừng lại được. Một tay anh tháo nội y của Hạ Tiếu, tay còn lại ép sát người cô về phía mình, để Hạ Tiếu cảm nhận được thứ nóng hổi kia đang kích động như thế nào.
Nước trong huyệt nhỏ của Hạ Tiếu đã sớm chảy ra ồ ạt, trong động như có hàng ngàn con kiến đang bò khiến cho lí trí của cô cũng dần tan rã theo kɧoáı ©ảʍ mà La Mục mang đến. Cô có thể cảm nhận được vật nam tính kia chỉ cách cửa l*и cô một lớp vải mỏng manh, tư thế sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể sinh long hoạt hổ. Phía bên trên, áo ngực của cô đã bị La Mục tháo ra từ bao giờ, bàn tay có những vết chai sần không ngừng xoa bóp đầṳ ѵú cô khiến cảm giác tê rần cứ thế lan tỏa khắp toàn thân. Ban đầu cô chẳng có chút ý định nào muốn quyến rũ bạn trai Trần Hiểu Vân, nhưng giờ đây cơ thể lại không nhịn được mà mê đắm cơ thể nam tính mạnh mẽ của La Mục.
Biết được tiểu nữ này cũng đang dần bị thuần phục, La Mục cười nhẹ một cái, cúi sát tai cô nói lời xấu xa:
- Sao, thấy sướиɠ rồi đúng không?
Làn da của Hạ Tiếu bị tìиɧ ɖu͙© nhuốm thành một màu hồng phấn vô cùng thanh xuân tươi trẻ, đôi mắt cô mọng nước như chỉ chực khóc sau câu nói kia, thái độ vừa uất ức vừa dâʍ đãиɠ này khiến cho La Mục yêu thích muốn chết, vội vàng ôm chặt cô vào lòng an ủi:
- Ngoan nào, đừng như thế, cho anh một lần thôi, được không?
Hạ Tiếu lại càng thêm nức nở, miệng nhỏ khẽ đóng khẽ mở, lên án người đàn ông:
- Anh… hức….anh chỉ biết ức hϊếp người ta.
Nói nhưng hai chân cô lặng lẽ tách ra khiến cho miệng huyệt như có như không quét qua côn ŧᏂịŧ đã cứng ngắc của La Mục, kí©ɧ ŧɧí©ɧ nhẹ nhàng đó càng khiến cho ham muốn trong cả hai người bùng cháy như cỏ khô ngoài đồng.
Đang lúc cả hai muốn xé nát quần áo để lao vào cᏂị©Ꮒ nhau thì ở bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, giọng của Trần Hiểu Vân vang lên cách hai người đang ôm nhau chặt chẽ chỉ một cánh cửa mỏng manh.
- Hạ Tiếu, cậu có ở trong đó không?
- ….
- Hạ Tiếu?
Côn ŧᏂịŧ của La Mục đã dựng đứng, sẵn sàng ở ngoài miệng âʍ đa͙σ như chỉ chực đi vào, chỉ cần Trần Hiểu Vân đến chậm một giây nữa thôi thì có thể bây giờ ©ôи ŧɧịt̠ lớn đã được l*и nhỏ hút chặt chẽ. Hạ Tiếu cố gắng nén sự kích động, tiếng nói đứt quãng vì hứng tình nhưng vẫn cố gắng trả lời người ngoài kia:
- Mình hơi…đau bụng. Cậu… ra ngoài trước đi. Mình…sẽ ra ngay.
Không biết Trần Tiểu Vân có tin lời cô nói hay không, nhưng tiếng giày cao gót của cô ta vang lên lách cách rồi từ từ nhỏ dần. Hạ Tiếu thở phào một hơi, cô nhìn La Mục đang đè hết thân hình to lớn lên người mình, khó khăn mở miệng:
- Anh mau xuống đi, cậu ấy mà không thấy tôi đi ra thì sẽ quay trở lại đây ngay thôi.
Đương nhiên La Mục biết điều đó, thế nhưng tên đã lên dây khiến anh không thể nào từ bỏ được, côn ŧᏂịŧ của anh đã căng trướng đến phát đau, không cách nào có thể mặc vừa qυầи ɭóŧ, bảo anh như thế nào đi ra ngoài được chứ.
Hạ Tiếu không có đủ thời gian để lo cho anh ta, cô mặc lại quần áo chỉnh tề, dùng khăn giấy lau bớt nước ở cửa huyệt, miễn cưỡng lắm mới xem như là ổn thỏa. Nhìn huynh đệ của La Mục vẫn đang bừng bừng hưng phấn, cô không đành lòng nói nhỏ:
- Em đi ra trước, anh ngồi đây bình tĩnh một lát rồi ra sau nhé.
Cô lấy từ ví ra một tờ giấy nhỏ, ghi nhanh lên đó tên khách sạn nổi tiếng gần đây, đôi mắt bồ câu quyến rũ nhìn La Mục đầy ám chỉ. Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, cô không hề lo lắng anh ta sẽ không hiểu được ám chỉ của mình. Người như La Mục, chỉ sợ đã sớm cᏂị©Ꮒ nát vô số thiếu nữ trong sáng trên đời này rồi.
Hạ Tiếu nhanh chóng rửa tay rồi rời khỏi phòng vệ sinh. Cô vừa bước ra thì đã thấy Trần Hiểu Vân đứng sẵn ở đó chờ cô, gương mặt đầy vẻ nghi ngờ dò hỏi:
- Sao cậu ở trong đấy lâu thế?
Không một chút nao núng, Hạ Tiếu thản nhiên trả lời:
- Mình hơi đau bụng, xin phép về trước nhé. Cậu cứ ở lại chơi vui vẻ.
Nói xong thì quay đi luôn, chỉ sợ ở lại một lúc thì Trần Hiểu Vân sẽ nhìn rõ được trên váy cô không chỉ nhàu nhĩ mà còn có vài vệt nước hết sức mờ ám.
⬅ Trước Tiếp ➡