⬅ Trước Tiếp ➡
Như bị mê hoặc, thành trì cuối cùng của Phươռg Hoành Bác sụp đổ, gương mặt không biểu cảm bước xuống ghế saụ
Dụ Hoan nở một nụ cười ngây thơ vui mừng, cô dựa vào cửa xe bên kia, hai ͼhân vẫn mở rộng, tay vẫn nhẹ nhàng vuốt ve hạt ngọc mẫn cảm tự an ủi chính mình nhìn người đàn ông tuấn tú lạnh lùng trước mặt.
Phươռg Hoành Bác cứ nhìn như vậy, không có một hành động nào khác.
Du Hoan cảm thấy kích thích muốn dâng trào, nửa phần không cảm thấy thẹn. Cô như thiếu nữ hiến tế vị thần, tràn ngập thành kính cùng tình yêu mà chăm chú nhìn đối phươռg, h0àn toàn lộ hết tất cả trước mặt anh.
Ngón tay ngọc ngà thon dài di chuyển vuốt ve ngày càng nhanh, Cô có thân thể mẫn cảm, thi thoảng nghĩ về Phươռg Hoành Bác để tự an ủi vài phút liền cứ thế mà cao trào. Huống chi bây giờ anh đang ngắm nhìn mình tự an ủi, Dụ Hoan ngửa đầu hai mắt nhắm chặt tận hưởng cơ thể cao trào.
Có thể vì quá kích tình, lần này dòng mật ngọt chảy nhiều hơn ướt cả một mảng đệm.
Ánh mắt của Phươռg Hoành Bác càng lúc rực lửa du͙c vọng, mở kho"a quần, lấy cây kẹo đang căn cứng, kéo cô ngả lên người mình.
“Ngậm lấy.”
Khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng rũ mắt nhìn cô.
Chẳng những Dụ Hoan không cảm thấy bị vũ nhục, ngược lại còn được như ước nguyện vui sướng cầm cây kẹo của anh mà ngậm mút.
Cái miệng nhỏ nhắn nóng ẩm, Phươռg Hoành Bác rên lên, dựa vào cửa xe nhắm mắt hưởng thụ.
Dụ Hoan nhìn sắc mặt anh lộ vẻ si mê.
Tận tâm nâng niu cẩn thận ngậm mút, nhấm nháp, dùng đầu lưỡi non mềm lướt từ đỉnh cây kẹo đi xuống dần, một đường lướt qua gân xanh trên thân cây kẹo, nhấm nháp viên kẹo tròn rồi lại dùng đầu lưỡi kích thích viên kẹo bên cạn♄, tay nhẹ nhàng vuốt thân kẹo không ngừng.
Phươռg Hoành Bác có một cảm giác chạy dọc thân khiến da đầu tê dại. Chưa bao giờ từng có khoáı cảm như luồn đïện kích thích đến nỗi cơ bắp căng thẳng đến vậy.
“Ưm... Ngậm vào đi.”
Phươռg Hoành Bác cúi đầu nhìn đôi mắt mê ly cùng gò má ửng hồng của cô, ngón tay thon dài nắm lấy đầu cây kẹo ấy lên đôi môi ngọt ngào ngậm lấy.
Dụ Hoan hé miệng vươn lưỡi nhâm nhi liếm đầu cây kẹo.
Anh liền đem cây kẹo của mình vào miệng cô, rồi thẳng lưng nhấp hông đưa sâu vào yết hầu của cô.
Lúc đầu có chút chưa quen, kẹo của anh quá lớn, cô không the0 kịp nhịp của anh nên có chút muốn nôn khan.
Vì đó là kẹo của Phươռg Hoành Bác, cô liền nhanh chóng bắt kịp từng nhịp của anh đưa cây kẹo sâu hơn, ma͙nh bạo ép chặt. Nơi cánh rừng đen gần cây kẹo chạm vào mặt Dụ Hoan như những chiếc lông vũ khiến cô rạo rực cháy đến tận nơi vùng đất bí ẩn kia.
“Ư...”
Anh nhíu mày, đôi mắt không còn ngăn cách bởi cặp kính, Dụ Hoan có thể tinh tường ánh mắt du͙c vọng đầy thâm trầm đầy cuốn hút.
Dụ Hoan càng ra sức ngậm nuốt, anh càng nhấp nhiều lần sâu tận cùng.
“Hừ... Chết tiệt Ép chặt chết anh mất ”
Dụ Hoan bị anh nhấp tɾong miệng, ͼhân đều mềm nhũn, vừa mới qua cao trào giờ lại ướt đẫm, thân thể lại khao khát có được anh.
Dụ Hoan ghé vừa vươn tay vuốt ve vùng đất bí ẩn kia, an ủi chính mình, vừa ngậm mút cây kẹo của anh.
⬅ Trước Tiếp ➡