Chương 17
từ lúc bắt đầu đã không hề dễ đi.
Nhưng cô thích khiêu chiến thứ có độ khó cao, người đàn ông nắm tới tay dễ như trở bàn tay, đâu còn lạc thú gì đáng nói.
Văn Quốc Đống...
Cô, Tô Bối sẽ quyến rũ được Tuy trên đùi Tô Bối có dán túi giữ ấm, nhưng dù sao cũng đang ở bên ngoài.
Khi Văn Uyển vẽ xong, hai chân Tô Bối đã đông lạnh đến cứng đờ.
“Chị dâu lạnh à?” Trong lúc lơ đãng Tô Bối liếc nhìn áo khoác đặt bên cạnh Văn Quốc Đống cách đó không xa, nhẹ nhàng gật đầụ Người đàn ông ngồi bên cạnh Văn Quốc Đống không biết đi lúc nào, chỉ còn lại một mình Văn Quốc Đống.
Văn Uyển thấy thế hơi nhướng mày, cao giọng nói to với Văn Quốc Đống “Bác cả...
Chị dâu lạnh...” Đôi mắt Văn Quốc Đống nhìn chằm chằm mặt nước, không nhìn hai người một cái nói “Tự mình tới đây lấy đi…” “Ơ?” Văn Uyển cười tủm tỉm nhìn Tô Bối “Chị dâu, còn thất thần làm gì, qua đó lấy đi…” Dưới cái nhìn chăm chú của Văn Uyển, biểu cảm trên mặt Tô Bối cứng đờ một giây, lúc này mới nhấc chân đi về phía Văn Quốc Đống.
Không biết có phải có tật giật mình hay không, cô luôn cảm thấy hành vi và lời nói của Văn Uyển, lộ ra một chút ảo giác hiểu rõ kế hoạch tính kế của cô.
Nhưng rõ ràng cô ấy mới 17 tuổi, nghe nói còn mấy tháng nữa mới tròn 18.
Tô Bối kéo hai chân cứng đờ bước từng bước đi tới bên cạnh Văn Quốc Đống, nhỏ giọng gọi “Ba...” Văn Quốc Đống không nhìn Tô Bối “Tự lấy đi.” Tô Bối nhìn áo khoác bên cạnh Văn Quốc Đống, gương mặt đỏ lên.
“Ba...
Chân con đông lạnh đã tê rần...
Không khom xuống được...” Mảnh đất bên cạnh đập chứa nước trống trải, thỉnh thoảng có gió lạnh thổi qua, còn lạnh hơn ở rừng mai.
Tô Bối co rụt người, run lẩy bẩy trong gió lạnh.
Ở trong mắt bất cứ người đàn ông nào, dáng vẻ nhu nhược đáng thương đó đều khiến trái tim lạnh lẽo mềm nhũn mấy phần.
Nhưng cô lại gặp phải lão cán bộ Văn Quốc Đống cương trực cổ hủ.
Văn Quốc Đống lạnh nhạt liếc mắt nhìn Tô Bối một cái, nhặt áo dưới đất lên đưa qua cho cô.
Tô Bối vươn tay đang định nhận lấy, cần câu của Văn Quốc Đống giật giật, người đàn ông nhét áo vào trong lòng Tô Bối vươn tay kéo cần câụ Văn Uyển khoác dụng cụ vẽ tranh đi về phía hai người “Ồ Bác cả, có cá to à?
Có phải tối nay có thể ăn canh cá hay không?” Tô Bối lảo đảo lắc lư cầm áo, còn chưa đứng vững đã bị Văn Uyển ở phía sau đẩy một cái.
Trọng tâm cả người không vững rơi xuống đập chứa nước bên cạnh.
"A..." Tô Bối sợ hãi kêu lên, muốn vươn tay kéo Văn Uyển, dường như cô gái đã có đoán trước nên né tránh bàn tay của Tô Bối.
“Ba..." Khi Văn Quốc Đống kéo cần câu xong muốn kéo Tô Bối, tay mới vươn ra cả người Tô Bối đã ngã vào trong nước.
“Ba...
Cứụ..
Cứu mạng.” Còn chưa kêu xong, nước ở trong hồ nước lạnh như băng đã qua đỉnh đầu, Tô Bối ở trong nước không ngừng giãy dụa, nước lạnh khiến toàn thân cô đông cứng, người cũng không giãy dụa được, lao thẳng xuống dưới đáy.
Ngay khi cô cảm thấy sắp hít thở không thông, một cánh tay rắn chắc ôm lấy eo cô, nâng cô lên khỏi mặt nước.
"Ùm..." Tô Bối nâng cánh tay đông cứng ôm chặt lấy cổ Văn Quốc Đống, hàm răng vì lạnh mà run cầm cập “Ba...
Lạnh...” Văn Quốc Đống vốn