Tiếp ➡
“Dì ơi, Khương Ngọc đâu?”
“Cậu ấy thấy không khỏe nên về ngủ rồi.”
Bên ngoài có tiếng trò chuyện nho nhỏ giống như từ xa truyền lại.
Mí mắt Khương Ngọc ngày càng nặng nề, sau khi nhắm lại rồi không mở ra được nữa, cậu đã ngủ thiếp đi.
Trong giấc mơ, dường như cậu đang ở bên trong một căn phòng xa xỉ, thiết kế theo phong cách Italy, tay cậu đang đặt trên thành ghế, khó chịu thở hổn hển.
Cơ thể nóng nực khó chịu, dương vật cương lên ma sát vào quần Tây, nơi bí ẩn giữa hai chân đau âm ỉ, ngứa ngáy khát tình.
Đầṳ vú cũng dựng thẳng hằn lên áo sơ mi, vừa đau vừa sướng “Ha a… A…”
Đây là sao vậy?
Tại sao mơ mà lại có cảm giác chân thực đến vậy.
Trước mặt có mấy tên đàn ông, tầm mắt Khương Ngọc mơ hồ, gò má ửng đỏ, cậu có thể lờ mờ nhận ra bọn họ là ai.
Đám đàn ông mặc tây trang, bọn họ nhíu mày lạnh lùng nhìn cậụ
Khương Ngọc cực kỳ xấu hổ, quần áo bọn họ ngay ngắn chỉnh tề, dáng vẻ kiêu ngạo mà quần áo cậu xộc xệch không ngay ngắn, đã vậy còn phát ra tiếng rên ɾỉ xấu hổ, hiện tại là lúc mà cậu thấy khó chịu nhất.
Lòng tự tôn của cậu không cho phép cậu phát ra tiếng rên ɾỉ.
Cậu quay đầu lại nhìn thấy một người đàn ông rất cao, tóc ngắn màu nâu, khuôn mặt tuấn mỹ xán lạn đang nhìn cậu từ trên cao.
Khương Ngọc đưa tay về phía hắn theo bản năng, nắm lấy ống quần người đàn ông “Giúp tôi…”
Khóe miệng của người đàn ông khẽ nhếch lên tạo thành hình vòng cung đầy chế giễụ
Một dòng chất lỏng lạnh buốt đổ từ trên đầu cậu xuống, đá lạnh trượt dần xuống cổ, nước đá thấm ướt áo sơ mi của cậu, hai đầṳ vú dựng thẳng lên, núm vú in lên áo sơ mi, bộ dạng dâm đãng này đã bị đám đàn ông nhìn không sót chút gì.
Khương Ngọc không dám tin mà mở to mắt nhìn.
Tại sao anh ấy lại làm vậy với mình?
Tại sao?
Kinh ngạc sửng sốt khiến cậu ngây người tại chỗ.
Mái tóc đen ướt đẫm, giọt nước trượt theo lọn tóc rồi nhỏ xuống, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp dính đầy chất lỏng màu vàng, đến quần Tây cũng đã ướt nhẹp.
Khương Ngọc khẽ né người sang một bên, khó chịu nói “Anh làm gì ?”
“Làm gì?” Người đàn ông hừ lạnh lùng, ngón tay thon dài xinh đẹp lại mở một bình rượu ra rồi xối xuống đầu Khương Ngọc.
“Không phải nói tôi đến giúp cậu sao?”
Rượu len lỏi vào trong mắt khiến lông mi ướt sũng, trước mắt mơ hồ, rượu cồn là thứ mùi cậu ghét nhất, Khương Ngọc rất không thoải mái, cậu muốn né tránh.
Một bàn chân đạp lên lưng cậu khiến cậu không động đậy được.
Khương Ngọc quay đầu nhìn thấy người đứng phía sau, cậu ngây người một chút, sức của hắn lại mạnh hơn, ép cậu nằm rạp trên đất.
Cả bình rượu đều đổ lên đầu cậu, cả người cậu ướt át, Khương Ngọc không hiểu tại sao lại như vậy.
Sao bọn họ lại muốn bắt nạt cậu, sao lại muốn làm nhục cậu, trái tim không kìm được mà đập loạn lên, ngón tay căng đến trắng bệch, cơ thể cũng run rẩy.
Cuối cùng một thùng đá lạnh đổ xuống đầu cậu, đá lạnh ào ào rơi xuống.
Lạnh quá… Khương Ngọc run rẩy, môi cậu cũng run lên, cả người cậu đều ướt đẫm nhưng da thịt vẫn nóng rực.
Vừa nóng vừa lạnh, hai cảm giác ấy tán loạn trong cơ thể, cực kỳ khó chịụ
Cậu ngẩng đầu lên oán hận nhìn bọn họ.
Cậu phải nhớ bọn họ, nhớ kỹ bọn họ đã làm nhục mình.
“Ánh mắt kiểu gì vậy? Cậu còn dám dùng ánh mắt như vậy để nhìn bọn tôi sao?” Người phía sau càng giẫm mạnh hơn, như thể muốn đạp gãy cột sống cậụ
“Cậu cũng không nghĩ mình đã đối xử với tiểu thụ thế nào à?”
Đau quá, tức ngực quá, Khương Ngọc khó chịu rên lên thành tiếng.
Người đàn ông đá vào đầu cậu một cái khiến cậu ngất đi.
Khương Ngọc đổ đầy mồ hôi tỉnh lại, trong phòng tối đen khiến cậu có cảm giác không an toàn, cậu vội mở đèn lên.
Nhìn thấy căn phòng quen thuộc, mặt tường xanh nhạt im ắng khiến cậu dần bình tĩnh.
Cậu ngồi dậy khỏi giường, lúc giẫm lên mặt đất giống như đang giẫm lên bông, suýt nữa đã ngã sấp xuống.
Cậu cố gắng đi đến nhà vệ sinh, đôi mắt đã đỏ bừng, ngoại trừ mắt đỏ ra thì những cái khác đều không có gì khác biệt.
Chỉ là một cơn ác mộng.
Khương Ngọc nôn khan vài tiếng, khó chịu không thôi.
Cậu đi vào phòng tắm, sau khi rửa mặt xong thì ổn hơn nhiềụ
Có hơi đói.
Cậu ra khỏi phòng, lúc ở lầu một thì gặp dì giúp việc, “Dì ơi, nấu cho con chút thức ăn, thêm trứng.”
“Vâng, cậu Khương.” Dì giúp việc đi nấu một bát mì.
Nhào bột mì xong rồi cho vào nồi nấu, thêm một chút rau được vận chuyển bằng đường hàng không, sau đó múc nước dùng, chiên một quả trứng là đã hoàn thành.
Khương Ngọc ăn trong phòng ăn lớn, ăn chút thức ăn nóng khiến đầu óc cậu tỉnh táo hơn.
Ánh đèn trong hoa viên bên ngoài tỏa ánh sáng dịu dàng, chỗ xa hơn là hòn non bộ và hồ nước, tâm trạng bình tĩnh hơn một chút.
Bên cạnh là một biệt thự khác, có thể thấy được ánh đèn lờ mờ.
Khương Ngọc không phải là con của nhà họ Hạ, là nhờ vào phúc của ông cậu nên cậu mới được vào đây.
Năm đó trên chiến trường ông nội Khương cứu ông nội Hạ một mạng, vì để báo ân nên sau khi cha mẹ mất thì Khương Ngọc được vào nhà họ Hạ.
Cậu vô cùng cảm kích ơn dưỡng dục của nhà họ Hạ, bọn họ đối xử với cậu vô cùng tốt, không hề có ý xem thường.
Quan hệ giữa cậu và con của nhà họ Hạ, còn có một vài anh chị trong biệt thự xung quanh cũng không tệ.
Nhưng giấc mơ này…
Khương Ngọc nhíu mày, cậu rất bận tâm.
“Khương Ngọc, em làm sao vậy?”
Dưới ánh đèn dịu nhẹ, một mỹ nhân da trắng như tuyết đang nhíu mày suy nghĩ, mái tóc đen mềm, khuôn mặt xinh xắn, xương quai xanh cũng đẹp, khí chất trầm tĩnh thần bí, thanh tú xinh đẹp như diện Phật ngọc.
Hạ Diễm nhịn không được mà đến gần hơn một chút, ngửi được mùi thơm ngát trên người cậụ
Khuôn mặt người đàn ông đến gần, Khương Ngọc đang ngẩng người chợt nhìn thấy hắn thì liền liên tưởng đến người trong mộng, nghĩ đến đây trong lòng bừng lửa cháy.
“Chát” một tiếng, cậu đưa tay lên tát hắn một cái.
Trên mặt Hạ Diễm có dấu tay đỏ, nhất thời hắn ngây người.
Tiếp ➡