⬅ Trước Tiếp ➡

trí nhớ dần xuất hiện, nhìn một hồi, trong lòng không khỏi thở dài.
Cận Mộng thò qua nói nhỏ với cô "Không được rồi Châu Châu, cậu vẫn còn hơi nóng nảy đấy, có người còn muốn được chú ý hơn cậu cơ." Mặt Chu Diệc Châu không đổi sắc, uống một ngụm nước "Có bản lĩnh thì đừng tới, truyền thuyết thì cũng phải có dáng vẻ của truyền thuyết." Vừa nói xong, hô hấp của Chu Diệc Châu như dài ra, cả người cũng trở nên căng thẳng, mắt vô thức nhìn về phía cánh cửa đang đóng chặt, nhưng trong nháy mắt, cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, giống nhưu có tia sáng từ quá khứ lọt vào, chiếu sáng vào ký ức đã bị bụi bao phủ ở tận sâu đáy lòng của cô.
Mọi người nghe thấy tiếng thì quay đầu lại, vậy mà lại nhìn thấy hai học bá khác của lớp, tất cả đều đứng dậy hoan hô chào mừng hai người, trường hợp này náo nhiệt bỏ xa lúc Chu Diệc Châu đến, lại như một cơn sóng vỗ cho cô bẹp dí ở trên bờ.
Cận Mộng nhíu mi ngoái đầu nhìn lại, quăng cho Chu Diệc Châu một ánh mắt ngầm hiểụ "Cách lên sân khấu tỏa sáng nhất chính là đi đôi một nam một nữ." Cận Mộng ghé sát đến chỗ cô rồi nói.
Chu Diệc Châu làm như mắt điếc tai ngơ, đoan chính ngồi ở chỗ ngồi, ngoài cười nhưng trong không cười mà trả lời "Thế thì sao?
Đều là người bà đây chơi chán rồi bỏ lại." Cận Mộng che miệng nhịn cười, giơ ngón tay cái tỏ vẻ khen ngợi, lại đứng đắn hỏi "Mình thấy Tần Nhiêu đẹp trai hơn ngày trước nữa đấy, cậu thật sự không còn cảm giác gì à?" Phải không?
Chu Diệc Châu cũng chưa liếc mắt nhìn anh một cái, nghe cô nàng nói vậy mới miễn cưỡng nhìn về phía trung tâm kia, đầu ngón chân không biết cố gắng mà cuộn tròn lại.
Có từ gì ý nhỉ?
Thiên phú dị bẩm.
Có người thông minh giống như đáp án trong bài thi vậy, có thể tỏa sáng mà không cần cố gắng, như ánh trăng và mặt trời, vừa quý giá lại là duy nhất.
Chu Diệc Châu vẫn luôn cảm thấy bản thân mình là mặt trời, còn Tần Nhiêu là ánh trăng.
Sau một hồi mọi người để ý quá mức, Tần Nhiêu và Tưởng Hàm mới ngồi xuống, vừa lúc ngồi đối diện với Chu Diệc Châu, ngẩng đầu lên là có thể quan sát gương mặt sau bảy năm chìm nổi của nhaụ Thời khắc Chu diệc Châu đón nhận ánh mắt của Tần Nhiêu, cũng không biết chữ "trốn" ở đâu đột nhiên xuất hiện, chuyện cũ năm xưa tạm gác sang một bên, cô lịch sự mỉm cười với anh.
Tần Nhiêu đã trưởng thành hơn rất nhiều, anh chỉ khẽ gật đầu, sau đó đã quay sang nói chuyện gì đó với Tưởng Hàm.
Chu Diệc Châu cảm thấy trên bờ cát có không ít chim hải âu tới mổ vào thân thể cô, chỉ có thể cố gắng tự khuyên bản thân mình không cần đau lòng.
Thôi bỏ đi.
Sau khi mọi người đến đông đủ, đương nhiên là bắt đầu dùng bữa, vừa uống rượu vừa khoác lác, dù gì cũng tốt hơn là không nói gì.
Bữa tiệc này là Hứa Thành làm chủ, thứ nhất là kỷ niệm 10 năm ra trường, thứ hai coi như chúc mừng Tần Nhiêu về nước phát triển, cho nên bữa cơm này Tần Nhiêu mời khách.
Tuân thủ nguyên tắc vặt lông dê, Chu Diệc Châu chỉ chọn ăn những món đắt nhất, nếu có thể gọi menu, cô hận không thể hút cạn máu của Tần Nhiêụ Hứa Thành còn chưa quên chuyện ban nãy, đứng dậy rót thêm rượu cho Chu Diệc Châu "Châu Châu, cậu còn nợ mọi người


⬅ Trước Tiếp ➡