Chương 2
nhanh chóng lao xe ra ngoài.
'Ngôn Hi.
Đợi anh xin em đợi anh đừng xảy ra chuyện gì.' Hắn hối hận như một tên điên đến chỗ hẻm lúc nãy mà cô gái bị hắn bỏ rơi.
Nhưng, không kịp nữa rồi...
nơi đây ngoài bộ váy màu xám bị xé tan cùng với nội y thì chỉ còn vết máu lan trên đất.
Đầu óc hắn tối sầm như muốn ngất đi nhưng hắn không thể hắn phải tìm cho được cô.
Chiếc xe lao nhanh trên đường rồi dừng lại từng ngõ hẻm nhưng không thấy bóng dáng mình cần tìm.
Hắn lo lắng mất kiểm soát tim quặn đau từng cơn.
Hóa ra hắn yêu cô, vậy mà thời gian qua hắn lại không ngừng lầm tưởng đó là thương hại.
Nếu gặp lại cô cho dù có xảy ra chuyện gì hắn cũng yêu cô hi sinh vì cô thậm chí hét lên ba chữ anh yêu em.
Tại một góc đường thân thể gầy yếu hao mòn chẳng khác gì con búp bê rách nát, lao xuống lòng đường mặc kệ tiếng còi ô tô kêu inh ỏi.
"Rầm" Thân thể bay lên rồi lao xuống đất như mảnh sắt...
"Mạnh Triết, tôi hận anh aaaa" Ngôn Hi đau đớn vì bị dị vật xỏ xuyên một cách tàn nhẫn.
"Hóa ra là gái trinh" Người đàn ông sảng khoái la lên, nhìn xuống cô gái nằm dưới thân da trắng nõn, trên cơ thể chỉ còn dính lại vài mảnh vải khó khăn thở dốc như quả bóng hết hơi khiến người đàn ông đau lòng nói.
"Xin lỗi, Ngôn Hi anh làm em đau sao?" Thấy cô không trả lời mà chỉ khóc nức nở từng cơn thì bổ sung thêm.
" Ngôn Hi đây chỉ tại bọn anh quá yêu em thôi." " Kiều Thuận Nam Cậu kiềm chế lại đừng khiến em ấy đaụ" Kiều Thuận Vũ sót xa, nhìn bảo bối bị đứa em trời đánh làm đaụ Kiều Thuận Nam vốn dĩ làm trong quân đội lên làm việc gì cũng mạnh bạo thì thôi lúc này là đang làm tình mà cũng như vậy thật hết nói.
"Kiềm chế.
Đang lúc dầu sôi lửa bỏng, mà bắt tôi kiềm chế?
" "Cậu xé rách bộ váy của cô ấy rồi.
Thử hỏi lát sẽ đem cô ấy đi thế nào?
" Kiều Thuận An loay hoay cầm bộ đồ Ngôn Hi nhăn mặt.
"Anh hai..a...yên tâm.
Trời tối vậy sẽ không ai nhìn thấy.
" Kiều Thuận Nam ra sức ra vào bên trong lỗ nhỏ chật hẹp chưa được ai khai phá.
Bàn tay rắn chắc ôm cơ thể nằm bệt dưới đất của Ngôn Hi ngồi lên, vuốt ve bầu ngực trắng tuyết quyến rũ khiến Kiều Thuận Vũ cùng Kiều Thuận An khó khăn nuốt khan tiến về đôi nam nữ đang hoan ái vuốt ve thân thể Ngôn Hi.
Bàn tay Kiều Thuận Nam đi xuống nơi giao hoan hai người nhẹ nhàng xoa nắn vùng kín bị căng trướng hết mức.
Thấy thân thể nhỏ bé không ngừng run rẩy, khiến hắn thương tiếc an ủi cô.
"Ngôn Ngôn cố lên em Em giỏi lắm...
Sẽ không đau nữa " "Ô xin các...
Ừ aaaa...người đừng trêu đùa thân thể của tôi....
Tôi đau lắm ôôô" Ngôn Hi vô lực nhìn ba tên cầm thú đang đụng chạm đến nơi mẫn cảm của mình.
"Vậy cầu xin bọn anh đi.
Anh muốn nghe em cầu xin bọn anh" Tiếng của Kiều Thuận An khản đặc vì dục vọng, vật cứng nhô cao trong đũng quần khiến người ta khiếp sợ.
"Xin các anh " Cô tuyệt vọng cùng nhục nhã.
"Xin anh làm em sao?
Được vậy anh cho em" Hắn kéo khóa quần xuống nhanh chóng sáp nhập vào cúc huyệt của cô nhăn nhúm bé xíu của cô.
"Không Aaa....Đaú Cô cấu chặt vào bả vai của Kiều Thuận Nam đầu tóc rối xù lên, muốn chạy chẳng được muốn trốn chẳng xong.
Mặc hai tên nam nhân to lớn ra vào bên trong mình,