sồi nặng trịch, lồng ngực phập phồng kịch liệt như vừa thoát khỏi một cơn đuối nước.
Hơi lạnh từ mặt sàn đá cẩm thạch thấm qua lớp vải mỏng của bộ đồng phục hầu gái, len lỏi vào từng thớ thịt, nhưng lại chẳng thể nào dập tắt được ngọn lửa khô nóng đang âm ỉ cháy trong người cô.
Đặng Triết đúng là một kẻ điên.
Cô đưa tay lên chạm nhẹ vào đôi môi sưng đỏ, nơi ngón tay thô ráp của hắn vừa miết qua.
Cảm giác tê dại vẫn còn đó, nhắc nhở cô về sự yếu thế nhục nhã của bản thân.
Bản hợp đồng bán thân kia như một bản án tử hình treo lơ lửng trên đầụ Cô không chỉ là người làm công ăn lương, cô là tài sản, là vật sở hữu của bốn người đàn ông quyền lực nhất cái đất này.
Nhưng Hạ Mật không cho phép mình gục ngã.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở rối loạn.
Đặng Triết muốn rượu, cô phải đi lấy rượụ Nếu chậm trễ, không biết hắn sẽ còn nghĩ ra hình phạt quái đản nào nữa.
Cô đứng dậy, chỉnh lại vạt váy xộc xệch, vuốt phẳng những nếp nhăn trên tạp dề trắng tinh khôi rồi bước nhanh về phía cầu thang dẫn xuống hầm rượụ Biệt thự về đêm tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng bước chân vội vã của cô vang vọng trên hành lang dài hun hút.
Những bức tranh sơn dầu treo dọc tường dường như đang dõi theo từng cử động của cô với ánh mắt soi mói.
Khi đi ngang qua khu vực phòng giải trí ở tầng hai, một mùi hương nồng nàn bất chợt xộc vào mũi Hạ Mật.
Đó là sự pha trộn giữa mùi gỗ đàn hương sang trọng, mùi thuốc lá bạc hà nhàn nhạt và hương rượu vang đỏ thoang thoảng.
Một mùi hương quyến rũ chết người, đặc trưng của giới thượng lưu trụy lạc.
Hạ Mật khựng lại, bản năng mách bảo có nguy hiểm.
Từ trong góc khuất của hành lang tranh tối tranh sáng, một bóng người cao lớn lười biếng tách ra khỏi bức tường, chặn đứng lối đi của cô.
Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn chùm pha lê hắt xuống, soi rõ gương mặt đẹp như tạc tượng của người đối diện.
Mái tóc bạch kim rối bời đầy nghệ thuật, đôi mắt hoa đào lấp lánh ý cười nhưng sâu không thấy đáy, và khóe môi cong lên một nụ cười nửa miệng đầy tà khí.
Nguyễn Hùng.
Vị chủ nhân thứ hai, nam thần tượng được hàng triệu cô gái trẻ tôn sùng, người được mệnh danh là "Thiên thần quốc dân".
Nhưng Hạ Mật biết rõ hơn ai hết, đằng sau vỏ bọc hào nhoáng đó là một con quỷ nhỏ nhen và biến thái.
Hạ Mật cúi đầu, cố gắng giữ giọng điệu bình thản nhất có thể "Chào cậu Hùng.
Tôi đang đi lấy rượu cho cậu Triết, xin cậu nhường đường." Nguyễn Hùng không trả lời ngay.
Hắn đút hai tay vào túi quần âu được may đo riêng, thong thả bước từng bước về phía cô.
Tiếng đế giày da gõ xuống sàn nhà nghe như tiếng đếm ngược của một quả bom hẹn giờ.
Hắn dừng lại ngay trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức Hạ Mật có thể cảm nhận được hơi nhiệt tỏa ra từ cơ thể hắn.
Hắn cúi xuống, hít hà một hơi thật sâu ngay bên hõm cổ cô, khiến cô rùng mình lùi lại phía saụ Nguyễn Hùng chép miệng "Chà, mùi hương này...
Thảo nào anh Triết lại giữ cô trong thư phòng lâu đến thế.
Hầu gái nhỏ, cô dùng loại nước hoa gì mà kích thích đàn ông vậy?" Hạ Mật nhíu mày, cố nén cảm giác ghê tởm đang dâng lên trong cổ họng "Tôi không dùng nước hoa.
Xin cậu tự trọng." Nguyễn Hùng bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo