⬅ Trước Tiếp ➡
Còn nói ở ngoài hành tinh cũng có thể nghe thấy.
Giỏi như vậy sao anh không lên trời luôn đi.
Trong lòng Đàn Mạt buồn bực, nhưng ngoài mặt đến cùng vẫn chột dạ, cô cầm túi xách đứng dậy muốn rời đi, nhưng lại phát hiện bắt buộc phải đi qua cánh cổng vòm, chỗ mà Tạ Kỳ Thâm đang đứng.
Người đàn ông vẫn đứng tại chỗ, giống như đang chặn đường cô vậy.
… Toang rồi, muốn chuồn cũng chuồn không được.
Trong lòng xây dựng tâm lý vài giây, Đàn Mạt giả vờ bình tĩnh cất bước, đi đến trước mặt anh.
Khi đã đứng đối diện, cô cảm nhận được ánh nhìn có cảm giác tồn tại mạnh mẽ đó, đột nhiên không nói nên lời “Lâu rồi không gặp, Tạ, Tạ…”
Đàn Mạt đột nhiên không biết phải gọi anh thế nào. Người đàn ông nhếch khóe môi “Sao nhanh như vậy đã mất trí nhớ rồi?”
“…”
Tạ Kỳ Thâm xoay người, bước lên đình nghỉ ngơi bên hồ ở sau lưng, đúng lúc Đàn Mạt cũng phải đi đến hướng đó, chỉ đành đi theo sau anh.
Không biết tại sao, Đàn Mạt chưa đi được mấy bước đã sóng vai với Tạ Kỳ Thâm.
Gió khẽ thổi qua làm gợn hồ nước thụ
Bốn bề yên tĩnh, chỉ có tiếng ve sầu râm ran.
Đàn Mạt không kìm được mà quay đầu nhìn anh một cái.
Dưới bóng cây, ánh nắng loang lổ dao động trên người anh.
Tạ Kỳ Thâm nhìn qua kia, dường như là một người khác so với trước đây, giống như giữa hai người đã cách muôn núi ngàn sông, nhưng cũng lại như gần ngay trước mắt.
Im lặng một lúc, giọng nói trầm thấp của người đàn ông vang lên
“Đến đây gặp người ta à?”
Cho dù là thời gian đã cách rất lâu, cũng không có những câu hàn huyên khách sáo.
Giống như hai người họ vốn dĩ đã rất thân vậy.
Đàn Mạt ngẩn ra một lúc, nhỏ giọng nói “Vâng, đại diện nhà trường đến bàn chuyện.”
“Đã thanh toán chưa?”
Cô phản ứng ra việc anh nói đến là chi phí ở đây “Bây giờ em đi.”
Tạ Kỳ Thâm quét mắt nhìn trợ lý theo sau “Cậu đi đến quầy lễ tân một chuyến”
Trợ lý gật đầụ
“Không cần, em tự…”
Đàn Mạt đang muốn từ chối thì nghe thấy người đàn ông bình thản nói “Chỗ này là của tôi.”
… Thì ra hôm nay cô đến địa bàn của anh để bàn chuyện.
Đàn Mạt chỉ biết là Tạ Kỳ Thâm giàu có, nhưng cụ thể là giàu đến mức có thể mở một nơi giống như sân vườn tư gia thế này ở trung tâm thành phố, thì cô thật sự không biết.
Cảm thấy cứ õng ẹo từ chối thì cũng quá ngại ngùng, Đàn Mạt nhẹ giọng nói tiếng cảm ơn. Đang lúc nói chuyện, cô không chú ý dưới chân, lúc bước xuống bậc đá, lòng bàn chân bỗng nhiên bước hụt.
Vào giây phút Đàn Mạt tưởng mình sắp té ngã, một cánh tay đã ôm lấy thắt lưng cô, kéo cô vào trong lòng, mùi gỗ đàn hương bỗng chốc tràn đầy khoang mũi.
Cánh tay của Tạ Kỳ Thâm rất có lực.
Giống như đang giam giữ lấy cô.
Tay của Đàn Mạt chống lên lồng ngực anh, vô thức khẽ kêu lên một tiếng. Tiếng nói mềm nhẹ của người Ngô mang theo sự ngọt ngào, thật sự là mềm đến tận xương tuỷ.
Mang theo cả một vài hồi ức cùng ập đến.
Một giây sau, Đàn Mạt cảm nhận được Tạ Kỳ Thâm đã buông tay ra, cô lùi về sau một bước.
Người đàn ông cụp mắt nhìn cô, cô gái nhỏ vô cùng phòng bị, giống như chú mèo con sợ người lạ, hễ có người đến gần là sẽ giơ móng vuốt mềm mịn ra cào người ta.
Đàn Mạt khẽ cắn cánh môi hồng, ổn định lại cảm xúc. Hai giây sau, giọng nói trầm khàn của người đàn ông phá vỡ bầu không khí kỳ lạ
“Về nhà hay về trường, tôi đưa em đi.”
Còn chưa kịp từ chối, một người đàn ông trung niên đã đi qua, đưa tay ra với người bên cạnh cô “Tổng giám đốc Tạ, lâu rồi không gặp ”
Tạ Kỳ Thâm hơi thu lại cảm xúc, bắt tay ông ta “Tổng giám đốc Trần.”
“Không ngờ lại trùng hợp như vậy, có thể gặp được cậu ở đây…”
Đối phương và Tạ Kỳ Thâm bắt đầu trò chuyện với nhau, Đàn Mạt thấy vậy thì mau chóng chuồn đi.
⬅ Trước Tiếp ➡