⬅ Trước Tiếp ➡
"Đúng vậy, em là em gái anh. Vậy anh cũng hãy đối xử với em như một người anh đúng nghĩa, đừng làm mẹ buồn." Bạch Vị Ương tiếp lời.
Bạch Trình An sững sờ nhìn cô, ánh mắt tràn đầy khó tin. Từ bao giờ, cô trở nên bình thản như mây trôi gió thoảng thế này, như thể tình cảm hơn mười năm gắn bó giữa họ, với cô, nhẹ tựa lông hồng. Bạch Vị Ương biết lời mình làm anh tổn thương, nhưng vẫn làm ngơ.
"Anh, con người không thể mãi sống trong quá khứ. Chúng ta đều đã lớn rồi."
Mắt Bạch Trình An đỏ ngầu, hai tay buông thõng siết chặt thành nắm đấm. Một lúc lâu sau, anh bước tới một bước, nhìn thẳng vào mắt cô.
"Vị Ương, em lớn rồi, nhưng anh vẫn sống trong quá khứ, không quên được, cũng không muốn quên."
Lời này như một cây kim mảnh mà nhọn, đâm mạnh vào tim Bạch Vị Ương mấy nhát. Khuôn mặt cô lập tức trắng bệch như tờ giấy. Năm cô mười hai tuổi, được nhà họ Bạch nhận nuôi, chính người đàn ông trước mặt này đã ở bên cô qua những ngày tháng khó khăn nhất.
Hai người không cùng huyết thống, sớm tối bên nhaụ Anh yêu chiều cô, quan tâm cô, từng chút từng chút sưởi ấm trái tim lạnh giá của cô.
Tuổi mới lớn, anh lại sở hữu vẻ ngoài tuấn tú như vậy, làm sao cô không rung động được. Nhưng vì thân phận anh em, cô cẩn thận giấu kín tình cảm của mình. Chỉ là, chút tâm tư ấy không qua nổi mắt Tào Tĩnh.
Tào Tĩnh gọi cô vào phòng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô, khóe mày và khóe miệng đều lộ vẻ khinh miệt.
Bà nói "Vị Ương, mẹ nhận nuôi con không phải để con quyến rũ con trai mẹ. Nếu con thật sự làm vậy, con không xứng làm con gái mẹ. Nhớ kỹ lời mẹ, tránh xa con trai mẹ ra. Mẹ có thể cho con tất cả những gì con có bây giờ, cũng có thể lấy lại hết."
Cô không thể quên vẻ mặt khinh bỉ của Tào Tĩnh khi nói những lời này, như thể cô chỉ là một con kiến, bà chỉ cần bóp nhẹ là có thể khiến cô tan xương nát thịt.
Cô sợ hãi, xấu hổ cúi đầu, run rẩy nói "Mẹ, con sai rồi."
"Anh vợ, anh không muốn quên cái gì vậy?"
Một giọng nói lạnh lùng cắt ngang, kéo Bạch Vị Ương ra khỏi dòng hồi ức. Cô quay người lại.
Ánh mắt Lăng Túc như lưỡi dao phóng tới, khiến cô không thể trốn tránh. Thái độ cao ngạo của hắn càng như đã nhìn thấu mọi thứ. Hành lang lập tức chìm vào tĩnh lặng, dường như tiếng thở và nhịp tim đập mạnh vô hạn.
Trong không khí im ắng, Bạch Trình An cười lạnh "Tôi đang cùng Vị Ương nhớ lại những ngày cùng đi học, cùng tan trường. Lăng Túc, anh không đến mức ghen cả chuyện này chứ?"
Hai chữ "ghen" vừa thốt ra, cơ thể Bạch Vị Ương căng cứng đến cực điểm. Cô chuyển ánh mắt sang Bạch Trình An, khẽ lắc đầu, ra hiệu anh đừng nói thêm. Nhưng chỉ một cái lắc đầu nhỏ cũng đủ khiến Lăng Túc bên cạnh nổi giận. Hắn đột nhiên tiến lên, cánh tay dài vung ra, kéo cô sát vào người mình.
"Tôi có chút ghen thật, cũng chẳng còn cách nào. Ai bảo vợ tôi đẹp đến mức ai gặp cũng mê đâu mà."
Bạch Vị Ương sững sờ, nhìn chằm chằm vào mắt người đàn ông trước mặt. Đôi mắt này không hề có chút hoảng loạn của kẻ nói dối, thay vào đó là một luồng khí lạnh lẽo, sâu thẳm đến mức không thấy đáy. Ánh mắt ấy thực sự khiến người ta rùng mình.

⬅ Trước Tiếp ➡