Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

mình như thế, anh sững sờ đứng tại chỗ hồi lâu, bất lực lắc đầu.
… Sáng hôm sau, khi Lục Ngạn còn mặc quần áo ngủ dùng bữa thì không cẩn thận để lộ vết cắn ra trước mắt Đinh Mục.
Phản ứng đầu tiên của tên này là trợn trừng mắt: “Lão đại, Lục tổng của tôi, tay ngài… Đây là con chó nào?” Hắn vừa mới hỏi xong liền phát hiện có một ánh mắt bất thiện bắռ về phía mình, Tuyết Ninh ngồi ở đối diện Lục Ngạn như thường lệ, đang trừng hắn, hận không thể lao tới cắn hắn một cái.
“...” Chuyện gì xảy ra vậy?
Sao hắn bỗng cảm thấy trong không khí có gì đó ái muội?
Lục Ngạn vẫn bình tĩnh dùng bữa, không nói lời nào, cũng không nhìn thẳng vào Tuyết Nhi.
Cô bé này bây giờ sống ở biệt thự của anh, xem nhà anh như nhà mình, thậm chí có xu hướng trở thành một nhân vật quan trọng.
Không hiểu tại sao, mọi người luôn dành cho cô bé sự ưu ái nhất định.
Ví dụ như, việc được ngồi chung bàn ăn cơm cùng Lục Ngạn.
Mỗi một món đều là sơn hào hải vị được chế biến kỹ càng bởi đầu bếp năm sao, người bình thường căn bản không ăn nổi.
Nhưng mà trước đây ở cùng với Hồ Đông, Tuyết Nhi sớm quen rồi.
“Cháu no rồi.” Cô bé ăn xong thì đứng lên đi trước, được mấy bước thì quay đầu lại, nhìn Lục Ngạn một cái, lại nhìn sang chỗ Đinh Mục.
“Chú Mục, hôm nay chú dẫn cháu đi tiệm cầm đồ được không ạ?” “Hả?
Sao?
Để làm gì?” “Cháu có mấy thứ cần bán, sau khi bán xong là giàu rồi, cháu có thể tự lo cho mình.” Nhìn dáng vẻ ngây ngô của Tuyết Nhi, Đinh Mục cho rằng dù cầm tяên tay mười tỷ, con bé cũng không sống nổi quá một năm… Đây là bộ dạng của tiêu thư nhà giàu chưa trải sự đời, luôn có niềm tin vào cuộc sống, chưa bao giờ chịu thiệt thòi ở bên ngoài.
Kể cả khi bị bắt cóc mang về Lục gia thì sau tất cả, cô bé vẫn có thể xoay mình biến thành bộ dáng không sợ trời không sợ đất như hiện tại.
Lục Ngạn nhếch mày nhìn cô bé: “Có tiền rồi thì nhóc định làm gì?” “Cháu chuyển ra ngoài, vả lại cháu cũng định nộp hồ sơ xin vào đại học nữa, không thể cứ ở nhà mãi được.
Ở đây đi dạo vào ban đêm quá nguy hiểm, nói không chừng đang ngơ ngác thì bị một con sói từ đâu lao ra ngoạm vào cổ ạ.” Những lời này Đinh Mục nghe cái hiểu cái không: “Ở đâu ra sói, nhóc con, Lục gia an ninh cực kỳ tốt.” Tuyết Nhi lè lưỡi về phía Lục Ngạn: “Chú không nhìn thấy bao giờ hả?
Có một con đó, tối qua vừa mới xuất hiện ạ.” Nói rồi chạy như bay, biến mất sau ngã rẽ hành lang.
Đinh Mục liếc mắt về phía lão đại của mình.
Lục Ngạn bị châm chọc, không những không tức giận còn thấy cái kiểu xù lông kia của Tuyết Nhi thật đáng yêu.
Anh phất tay, ý bảo Đinh Mục lui ra rồi cầm điện thoại lên gọi điện thoại cho bạn mình.
“Còn thuốc không?” “Bệnh của cậu lại tái phát?” “Ừ, còn suýt chút nữa ăn t̸h̵ιt̸ một chú cún con.” “Nghiêm trọng như vậy?” Bác sĩ không hiểu ẩn ý trong lời này của Lục Ngạn, cho rằng bệnh tình chuyển biến xấu nên vội vàng nói: “Buổi tối tôi xong việc sẽ ghé qua chỗ cậu.” “Không cần đâu, có thuốc ức chế thì gửi cho tôi.” “Nhưng mà nếu chẳng may cậu thật sự ăn t̸h̵ιt̸ chó thì sao?
Ăn sống à?
Còn nữa, nhà cậu nuôi chó từ bao giờ?” Trong đầu Lục Ngạn bỗng nhiên hiện lên khuôn mặt nhỏ xinh xắn của Tuyết Nhi, anh nói:


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡