Chương 3
giọng nữ ngọt ngào khẽ vang lên từ bên ngoài.
“Con bé đó nghĩ gì lại thích người nuôi lớn mình chứ?
Đúng là tởm lợm mà.
Ừm, tôi đang định sang tháng kết hôn với Hồ Đông, sau đó tống cổ nó ra ngoài.
Ha ha, 18 tuổi rồi còn gì, nó cũng nên sống tự lập đi thôi.
Vả lại chính miệng Hồ Đông bảo rằng chỉ xem nó như con cháu trong nhà.” Là Na Na đang nói chuyện điện thoại với ai đó.
Tuyết Nhi nín thở, cầm ɖϊa bánh kem tяên tay, không dám nhúc nhích.
“Sớm thôi, tôi sẽ trở thành chủ mẫu tương lai của Hồ gia, con nhóc đó không muốn cũng phải cút.” Lạch cạch.
Tuyết Nhi run tay đặt ɖϊa bánh xuống bàn và phát ra tiếng động, bị Na Na phát hiện.
Na Na hơi giật mình, sau khi tắt điện thoại, cô ta đi về phía phòng bếp, nhìn thấy khuôn mặt khó coi của Tuyết Nhi thì bật cười: “Con chuột nhắt này, đang nghe lén à?” “Tôi ở đây trước thím, không phải đang nghe lén.” Tuyết Nhi nhíu mày.
“Chậc chậc, khóc đến mức đôi mắt sưng húp cả lên rồi, thật đáng thương làm sao.” Tяên khuôn mặt xinh đẹp còn lưu lại vết tích rõ ràng của việc khóc quá nhiều, mí mắt sưng vù.
Na Na đi một vòng quanh Tuyết Nhi, đưa tay nâng khuôn mặt đáng yêu của cô lên.
“Nhóc con, hôm nay tôi sẽ ngủ lại trong phòng của Hồ Đông, sau đó chúng tôi làm gì nhóc có biết không?
Tôi sẽ thay nhóc, cởi từng cúc từng cúc áo của anh ấy ra…” Cô ta thành công chọc cho đứa trẻ 18 tuổi trước mắt vừa xấu hổ vừa tức giận: “Tôi không có nhu cầu muốn nghe!” Tuyết Nhi hất mạnh tay của Na Na ra, không ngờ lúc này cô ta lại hét lên rồi nhào về phía ɖϊa bánh kem tяên bàn.
Loảng xoảng.
Tiếng động cực lớn truyền ra ngoài, thu hút không ít sự chú ý.
Mặc dù tiệc tàn từ lâu nhưng mọi người vẫn còn ở lại uống rượu, Hồ Đông dẫn theo mấy vị khách chạy qua chỗ này.
Nhìn thấy Na Na ngồi dưới sàn nhà, tóc và mặt dính đầy bánh kem, còn có chiếc ɖϊa đã vỡ nát dưới chân cô ta, Hồ Đông chau mày.
Mọi người tiến lên đỡ Na Na dậy, cô ta liền cụp mí mắt, nói: “Không sao đâu, tôi không trách con bé.
Đột nhiên bị một người lạ cướp mất hào quang trong bữa tiệc, nếu là tôi thì cũng sẽ giận thôi.” Những mảnh vỡ bắռ tung tóe dưới chân họ, Tuyết Nhi đứng im tại chỗ, không nói lời nào, chỉ nhìn về phía người chú mà cô yêu thương.
Nhưng Hồ Đông lại gạt qua ánh mắt của cô và đi thẳng tới, vươn tay ra đỡ eo Na Na, còn quan tâm hỏi han: “Em không sao chứ?” “Không sao.” Giây phút đó, Tuyết Nhi trở thành kẻ xấu trong mắt mọi người, hoàn toàn phù hợp với “tính tiểu thư” mà Hồ Đông vừa nói.
Họ đều cho rằng cô là một đứa trẻ hư, chỉ vì không thích thím của mình mà cố tình lấy bánh kem ném vào người cô ấy.
Hồ Đông nhìn cô gái nhỏ quật cường đứng ở nơi đó, giọng hắn trở nên nghiêm khắc: “Xin lỗi thím của cháu đi.” “Cháu không làm gì sai, tại sao phải xin lỗi?” Toàn thân cô run rẩy, tức giận nói: “Chú còn chưa hỏi chuyện gì xảy ra đã mặc định là cháu sai rồi phải không?
Chú không tin cháu?” Thấy cô ương bướng ngẩng mặt lên nhìn mình, Hồ Đông không vui: “Chẳng lẽ Na Na lại tự mình ngã vào bánh kem để đổ lỗi cho cháu?” “Đúng vậy.” Tuyết Nhi uất ức không chịu nổi, nước mắt chảy xuống tяên gò má mềm: “Tuy rằng cháu có hất tay cô ấy ra nhưng…” “Hất tay?
Còn không mau xin