Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

biết rồi.” “Không, cảnh sát, cháu sẽ báo cảnh sát đấy!” Tuyết Nhi gào lên: “Cứu mạng… ưm…” Cô không kêu cứu thì thôi, vừa mở miệng liền có người giơ tay ra chặn lại.
Cuối cùng, cô chỉ đành bất lực để họ kẹp vào nách mang đi.
Người đàn ông chê bai: “Con bé này gầy với nhẹ thật đấy, chẳng biết được mấy lạng t̸h̵ιt̸.
Tính ra nó cũng giỏi, vậy mà qua mặt được một đám người để ăn cắp đồ trong buổi triển lãm.” Tuyết Nhi: “...” Cô không có ăn cắp ăn trộm gì của ai hết!
Trời ạ!
Hôm nay cô ra đường chưa xem ngày hay bước nhầm chân không biết nữa… Điều khiến cô tuyệt vọng hơn là, chiếc vali đựng đầy bảo bối của cô đã bị họ vứt lại ở ga tàu.
Sau khi ném cô vào xe, người đàn ông nói: “Lát nữa gặp lão đại của bọn này, cháu nhớ ngoan ngoãn một chút, tính cách của lão đại không tốt đâu.” Tuyết Nhi nép mình vào trong góc, tяên mặt căng thẳng.
Cô đưa tay thử đẩy cửa xe nhưng đã bị khóa, cố gắng gần như vô ích.
Bây giờ cô chỉ hy vọng vị lão đại trong lời của họ có thể thông minh một chút, có thể nhận ra đây là một hiểu lầm mà tha cho cô.
… Tuyết Nhi bị đưa đến một khu biệt thự phức hợp rộng đến mức cô chấn kinh, so với nhà họ Hồ, nơi này chẳng hề thua kém, thậm chí có phần rộng lớn và uy nghiêm hơn.
Nơi này được xây dựng dựa theo phong cách châu u, từ cổng lớn vào nhà phải đi xe nửa tiếng, qua một khu chơi gol và đài phun nước, còn cả vườn hoa nữa.
Rộng quá!
Thế này cô có bị giết cũng không ai phát hiện ra… Càng nghĩ, cô càng sợ, mặt mũi đã chẳng còn chút máu nào.
“Lúc ăn trộm đồ sao không thấy mày sợ thế này?” “Cháu nói rồi, cháu không có trộm đồ!” Cô tức giận trừng người đàn ông cao lớn phía trước, dù sợ nhưng khí thế cũng chẳng thua kém.
“Còn ngoan cố?
Được rồi, vào đi.” Đi mãi đi mãi, cuối cùng cũng đến nơi.
Tuyết Nhi bị đẩy vào trong phòng khách, cô đứng giữa căn phòng rộng, nhìn như chú kiến nhỏ đang lạc lõng.
Chỗ sofa màu trắng có một người đàn ông mặc tây trang đang ngồi, khí chất lạnh lùng mà cao quý, đoán chừng khoảng 30 tuổi.
Dáng vẻ này, sao mà giống người chú đáng ghét của cô quá?
Tuyết Nhi giật mình trong giây lát, rồi nhận ra hai người khác nhau.
Khuôn mặt người này càng thêm cương nghị sắc nét, trông càng đáng sợ hơn.
Bị ánh mắt âm u của người nọ quét qua, cô run rẩy, lắp bắp, câu đầu tiên mà cô nói là: “Cháu, cháu không có ăn cắp!” Sau lưng cô có người đi lên đưa trả hộp nhung vào trong tay người đàn ông, cung kính nói: “Lục tổng, đây là sợi dây chuyền bị đánh cắp.
Bây giờ xử lý con nhóc này sao đây?” Lục Ngạn suy ngẫm trong giây lát, thấy cô bé trước mắt hắn như chú thỏ nhỏ cụp tai trước kẻ thù, đôi mắt ửng hồng mà quật cường trừng hắn, vừa đáng yêu vừa đáng thương, trong lòng hắn sinh ra cảm giác ngứa ngáy khác thường.
Hắn nhấp môi, nói: “Nhốt lại đi, bỏ đói vài ngày rồi thả ra.” “Dạ?” Chỉ vậy thôi?
Bình thường có kẻ dám động vào đồ của Lục tổng thì không bị đánh gãy cái tay hư hỏng ăn trộm vặt thì cũng phải ăn đòn no.
Lúc nghe thấy tên đàn ông kia chuẩn bị bắt mình nhịn đói mấy ngày, Tuyết Nhi không thể nhịn nổi nữa, tức giận nói: “Uổng cho các người sống đến chừng này tuổi, già đầu rồi còn chẳng phân biệt được phải trái!” “...” Giọng cô vang vọng trong phòng khách,


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡