Dụ Sanh nhận lấy bản hợp đồng từ tay bố, cũng lướt qua một lượt. Đọc đến phần tiền thuê nhà, cô không khỏi ngạc nhiên
"Giá thuê nhà chỗ này..."
"Sao thế?" Ông Dụ Khang Nham hỏi.
"Không giống với giá mà con đã được thông báo trước đó."
Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía Lương Dĩ Thực.
Giá thuê trên hợp đồng thấp hơn một nửa so với giá cậu bé trung gian từng nói với cô.
Chẳng lẽ Lương Dĩ Thực biết người thuê là cô nên cố ý giảm giá? Nhưng thông tin trên hợp đồng mới vừa được điền.
Thấy cô bối rối, chú Chung lên tiếng giải thích
"Tiểu Lương từ đầu đã định cho thuê với giá này rồi. Khu vực này tiền thuê vốn khá cao. Mấy căn xung quanh đây cũng là nhà của hàng xóm cũ, cùng cho thuê nên khó mà hạ giá thấp hơn được."
Cậu bé trung gian cũng gật đầu xác nhận.
Lương Dĩ Thực nhìn thẳng vào cô, ánh mắt dịu dàng
"Đúng vậy, là như thế."
Dụ Sanh hiểu ra. Khu này chủ yếu là khu phố cũ, hầu hết các căn nhà cho thuê đều do cư dân cũ sở hữu, và giá cả thường đã được thỏa thuận từ trước.
Cô mỉm cười, chân thành nói lời cảm ơn
"Cảm ơn anh nhiều, sư huynh."
Lương Dĩ Thực đặt hợp đồng xuống, cười nhẹ
"Không cần khách sáo."
Sau khi ký xong hợp đồng, ông Dụ Khang Nham và bà Thẩm Phàm muốn thay cô trả tiền thuê nhà, nhưng Dụ Sanh từ chối. Cô tự mình chuyển khoản số tiền cho Lương Dĩ Thực.
Chú Chung có việc gấp nên đã rời đi trước, còn cậu bé trung gian thì vội vàng đưa khách khác đi xem nhà, cũng đã rời khỏi đó.
Nhìn đồng hồ, Dụ Sanh thấy đã đến giờ cơm chiềụ Cô mỉm cười nhìn sang Lương Dĩ Thực, ngỏ ý
"Sư huynh, ăn tối cùng em nhé?"
Cô vừa thuê nhà ở đây, ít nhất cũng phải ở vài năm. Sau này nếu muốn sửa chữa hay có yêu cầu gì, chắc chắn cô sẽ cần phải liên hệ với anh. Hơn nữa, anh đã cho cô thuê nhà với giá rẻ như vậy, mời anh một bữa cơm là điều nên làm.Về tình về lý, đúng là nên mời Lương Dĩ Thực một bữa cơm cảm ơn.
Khi Dụ Sanh đề nghị mời Lương Dĩ Thực ăn cơm, ông Dụ Khang Nham và bà Thẩm Phàm cũng đồng tình ngay.
Thấy con gái làm việc chu đáo như vậy, cả hai cảm thấy rấtvui và tự hào.
Gần đó có một nhà hàng sân vườn nhỏ, trang trí the0 phong cách truyền thống, vừa cổ điển vừa thanh lịch, các món ăn tinh tế. Ông Dụ Khang Nham nhanh chóng đặt bàn.
Nhà hàng được lát gạch xanh, mái ngói cổ kính, sân vườn thoáng đãng, nước chảy róc rách từ hồ cá nhỏ, xung quanh là những cây thông La Hán cao lớn, xanh tốt đầy sức sống.
Trong phòng ăn, Dụ Sanh ngồi cùng bà Thẩm Phàm, còn ông Dụ Khang Nham và Lương Dĩ Thực ngồi đối diện.
Người phụcvụ rót nước cho cả bàn và mang thực đơn đến. Dụ Sanh ra hiệu đưa thực đơn cho Lương Dĩ Thực, mời anh chọn món.
Lương Dĩ Thực đang trả lời câu hỏi của ông Dụ Khang Nham, nghe vậy liền ngẩng lên, nhẹ nhàng nói
"Sư muội gọi món là được rồi."
Biết tính anh luôn khiêm nhường, Dụ Sanh không từ chối nữa, nhận lấy thực đơn và bắt đầu chọn món.
Cô cố gắng nhớ xem anh thích ăn gì, nhưng phát hiện ra mình h0àn toàn không có chút manh mối nào.
"Sư huynh có kiêng món nào không? Ví dụ như không ăn cay, hay không ăn rau thơ๓?" cô hỏi.
Lương Dĩ Thực khẽ cong môi, lắc đầu đáp
"Không có."
"Vậy để em chọn món nhé?"
Anh gật đầu nhẹ, nụ cười vẫn giữ vẻ ôn hòa.
Dụ Sanh cân nhắc khẩu vị của mọi người tɾong bàn, chọn các món ăn thanh đạm gà om hạt dẻ, ốc xào muối tiêu, lặc lày xào tránh gió, canh vịt thạch hộc, cùng một vài món rau the0 mùa.
Người phụcvụ hỏi thêm
"Cả nhà mình có món nào kiêng không ạ?"
"Không có." Dụ Sanh trả lời.
Sau khi xác nhận xong, người phụcvụ bắt đầu ghi đơn.
Lương Dĩ Thực khẽ nhíu mày, ánh mắt liếc sang phía Dụ Sanh. Anh đặt ly nước sứ trắng tɾong tay xuống bàn rồi hỏi