⬅ Trước Tiếp ➡

diện ngay với cửa phòng tắm,.
Bên cạnh gương có một cái kệ với 2 cốc thủy tinh, trong cốc lần lượt là bàn chải đánh răng và kem đánh răng, ngoài ra còn những đồ dùng thiết yếu hằng ngày như dầu gội, sữa tắm.
Đồ dùng cũng không quá nhiều, số lượng đại khái dùng đủ cho hai người.
Xa hơn một chút trên tường có treo một cây lau nhà.
Dựa vào bố cục, nơi này hẳn là ký túc xá, là một khu ký túc xá hai người tương đối cao cấp.
Giang Nghiên bất động đem những điều này thu hết vào mắt, đang định nhìn về hướng bên trái ký túc xá xem có phải cũng sẽ có 2 cái giường không thì trong phòng lúc này truyền ra một tiếng nói, cũng không quá khó nghe, chất giọng khàn khàn này như tô thêm một chút đặc sắc và lười biếng "Nghiên Nghiên, nếu cậu cứ không ra nữa thì tớ liền nghĩ là cậu chết rồi đấy " Giang Nghiên theo hướng phát ra tiếng nói, vừa lúc nhìn thấy một cô gái mặc váy đen hai dây đang ngồi xuống cạnh bàn phía dưới giường ngủ, mắt cô gái hướng về tấm gương trước bàn trang điểm, bôi phấn mắt, động tác khá thuần thục.
Cô cẩn thận hồi tưởng một chút, trong đầu hoàn toàn không có chút ký ức gì về cô gái này, hóa ra tiểu thuyết nói xuyên qua là kế thừa ký ức của nguyên chủ là nói xạo à.
Nghĩ đến đây, Giang Nghiên không trả lời, điều chỉnh biểu tình trên mặt, thân thể hơi hướng về phía cô gái đang ngồi, lộ ra cánh tay đang quấn khăn tắm.
Mà bên kia, người con gái đã đánh phấn mắt, kẻ viền mắt xong, chuẩn bị tô son nhưng vẫn chưa nghe được Giang Nghiên trả lời, kỳ quái nhìn về hướng toilet, lại đúng lúc thấy bạn cùng phòng của mình đứng trong phòng tắm với mái tóc ướt sũng, sắc mặt tái nhợt, hốc mắt sưng đỏ, suy yếu đến mức như sắp ngã.
Càng đáng sợ hơn chính là, cô cột một sợi dây buộc tóc trên cổ tay, còn quấn khăn lông xung quanh, trên khăn lông, có thể thấy vết máu mơ hồ Cô gái tức khắc nhớ lại, mới vừa rồi khi trở lại ký túc xá cô có hỏi Giang Nghiên có phải đang tắm không?
Giang Nghiên trả lời, giọng khản đặc như muốn khóc, cô sợ đến mức son môi cũng không tô nữa, chạy nhanh đến xem cổ tay đang quấn khăn lông của Giang Nghiên, phát hiện thật sự có vết máu, giơ tay muốn đánh Giang Nghiên, lại sợ Giang Nghiên yếu ớt không chịu nổi, cuối cùng quyết định túm chặt vành tai Giang Nghiên, mắng cô "Giang Nghiên con ngốc chết tiệt này Cậu dám cắt cổ tay tự sát " Cô cũng không dám mắng nhiều, buông tai Giang Nghiên ra, kéo cánh tay không bị thương của Giang Nghiên ra ngoài "Thôi cậu đừng nói câu nào nữa, hiện tại chúng ta đến bệnh viện trước, việc này về sau tớ tính sổ với cậu " Đi ngang qua bàn, cô gái vội vã đặt túi sách lên bàn, liếc mắt thấy khăn lông bên cạnh, nghĩ đến tóc Giang Nghiên đang ướt, lại đem khăn lông phũ lên vai của Giang Nghiên, ngượng ngùng vén tóc ra khỏi áo cô, tiếp theo trực tiếp kéo Giang Nghiên ra ngoài, một lúc sau cô gái quay đầu lại dặn dò Giang Nghiên "Tớ đi vội, nếu chịu không nổi thì nói với tớ, tớ đỡ cậụ" "Được." Giang Nghiên nhẹ giọng lên tiếng, khóe môi mím mím, cười có chút chột dạ, thấy được tình trạng suy yếu cùng với gương mặt tái nhợt của cô hẳn là càng làm cho người khác thương tiếc nhỉ.
Trải qua đoạn nhạc đệm này, cô đoán chắc bạn cùng phòng


⬅ Trước Tiếp ➡