Chương 14
lại không rạo rực tâm can.
Tần Thương vừa ngước mắt lên, ánh nhìn vô tình va phải vóc dáng quá đỗi bốc lửa, khêu gợi của cô.
Đồng tử hắn khẽ run lên một nhịp.
Gương mặt hắn lập tức sa sầm, dường như thập phần không vui vì sự lẳng lơ quá trớn của cô, hắn lạnh mặt, dứt khoát quay đầu đi, dời tầm mắt sang hướng khác.
Cái tên đàn ông này, lẽ nào lên giường rồi mà hắn vẫn có thể giữ cái điệu bộ cao lãnh, cứng nhắc như bức tượng thế này sao?
Giúp đặt Bạch Hủ vào bồn xong, Tần Thương toan xoay người bước đi.
Nhan Chung liền nhanh trí kiếm cớ, nũng nịu nói rằng cô không thạo cách sử dụng các thiết bị vòi sen phức tạp trong phòng tắm này, vả lại cơ thể ông chồng đang bất tỉnh nhân sự quá nặng, một lát nữa muốn lau rửa hay di chuyển cũng rất cần một người đàn ông lực lưỡng như Tần Thương ở lại phụ giúp.
Bằng mọi giá, cô phải giữ chân hắn lại trong không gian chật hẹp, mờ mịt hơi nước này.
Mặc dù trong thâm tâm, Tần Thương tỏ ra rất chán ghét và có thành kiến với Nhan Chung, nhưng dù sao từ trong máu tủy, hắn vẫn là một người đàn ông mang phong thái thân sĩ, được giáo dục đàng hoàng.
Hắn tuyệt đối sẽ không lạnh lùng từ chối lời cầu xin giúp đỡ yếu ớt từ một người phụ nữ.
Vậy là hắn miễn cưỡng ở lại.
Nhan Chung tự tay cởi bỏ từng lớp quần áo xộc xệch trên người gã chồng Bạch Hủ.
Nói ra thật nực cười, gã chồng nằm đây đang là một nam thần lưu lượng vạn người mê trên màn ảnh.
Hắn là "ông chồng quốc dân" của hàng chục triệu fan nữ ngoài kia.
Có lẽ trên trái đất này, cứ mỗi một phút một giây trôi qua, đều có vô số những cô nàng fangirl cuồng nhiệt đang háo hức tưởng tượng, dâm đãng huyễn hoặc ra viễn cảnh được tự tay lột trần quần áo của hắn.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc này, Nhan Chung tháo đồ của gã chồng mình ra, trong đầu lại chỉ ong ong một khao khát cháy bỏng Cô muốn đè gã đàn ông xa lạ đang đứng sừng sững trước mặt kia ra mà ngủ Bề ngoài Nhan Chung cố giả vờ tỏ ra bận rộn, bình tĩnh.
Cô cùng Tần Thương quỳ gối bên mép bồn tắm, xả nước ấm để lau rửa cho Bạch Hủ.
Trong từng cử động, Nhan Chung đương nhiên cố ý rướn người, vươn tay, lả lướt điều chỉnh góc độ cơ thể, cốt chỉ để hai luồng ngực căng mọng, trĩu nặng của mình lúc ẩn lúc hiện, lấp ló đong đưa ngay dưới tầm mắt của Tần Thương.
Cổ áo ngủ khoét chữ V sâu hoắm ép chặt lấy hai khối nhũ thịt trắng nõn, tạo ra một rãnh sâu hun hút, mướt mát mồ hôi.
Bộ ngực khổng lồ đẫy đà đến mức tưởng chừng như có thể nhảy xổ ra ngoài bất cứ lúc nào.
Dưới lớp vải lụa tơ tằm mỏng tang, hình dáng của hai đỉnh núi tuyết nhô cao, no đủ được phơi bày rõ ràng.
Thậm chí, hình thù của hai nụ hoa nhạy cảm đang cương cứng, sưng vù lên, đâm chọc vào lớp vải cũng hiện rõ mồn một.
Đó là thành quả của việc Nhan Chung đã lén lút dùng ngón tay tự vân vê, nắn bóp đầu ngực mình cho đến khi nó ngứa ngáy, cứng ngắc lại lúc vừa thay quần áo ban nãy.
Đã thế, bộ đồ lụa mỏng manh ấy lại còn "vô tình" bị nước văng trúng, ướt sũng.
Lớp vải ướt bám dính lấy làn da thịt trắng ngần, trở nên trong suốt.
Dưới ánh đèn phòng tắm mờ ảo hơi sương, màu sắc đỏ au, kiều diễm của hai nụ hoa trên đỉnh ngực cô lờ mờ lộ ra, khêu gợi đến nghẹt