Chương 6
cô vừa thở dốc trầm thấp, không biết âm thanh đó sẽ êm tai đến nhường nào.
Ở trên giường, hắn sẽ là một gã dã thú hoang dại điên cuồng, hay là một người đàn ông quy củ, trầm ổn?
Hắn thích làm tình ở tư thế nào?
Từ phía sau vào thật sâu, hay bế thốc cô lên mà dập?
Hắn sẽ thốt ra những lời dâm đãng khiêu tình như thế nào?
Khi đạt tới đỉnh điểm cao trào, lúc mất khống chế bắn những luồng tinh dịch nóng rực vào sâu trong tử cung cô, hắn sẽ mang biểu tình gì, phát ra âm thanh gầm gừ ra sao...
Chỉ cần để trí tưởng tượng bay bổng một chút, Nhan Chung đã không thể dừng lại được nữa.
Cô cảm giác chiếc quần lót ren mỏng manh của mình đã hoàn toàn ướt sũng, dính dớp dâm thủy.
Nếu tên đàn ông này đã dám phá đám chuyện tốt đi bắt gian của cô, vậy thì cô nhất định phải làm một cái gì đó để "báo đáp" hắn cho tử tế.
"Vị ca ca này, anh hỏi tôi nhiều câu như vậy, nhưng từ đầu đến giờ anh vẫn chưa nói cho tôi biết anh là ai đâu nhé." Nhan Chung nở một nụ cười quyến rũ, kiều tiếụ Cô chủ động vươn những ngón tay thon dài, trắng muốt ra, giả bộ vươn tới phủi một chiếc lá rụng không hề tồn tại trên cổ áo người đàn ông.
Lòng bàn tay mềm mại, ấm nóng của cô cố ý sượt qua làn da màu lúa mạch, lướt nhẹ trên vùng cổ nhạy cảm của hắn.
Giọng nói của cô càng thêm kiều mị, dính dính như đường kéo sợi "Trông dáng vẻ, thân hình của anh thế này mà chỉ đi làm vệ sĩ thì thật sự là uổng phí của trời quá.
Ca ca à, học trưởng của tôi tình cờ đang tìm kiếm nam người mẫu nội y.
Nếu anh không chê, để tôi làm người dẫn mối, giới thiệu cho anh thử sức một chút nhé?" Người đàn ông hiển nhiên không lường trước được việc cô gái mang vẻ ngoài thanh thuần này lại đột ngột có hành động vuốt ve mờ ám như vậy.
Ánh mắt hắn tức khắc cứng lại, đồng tử co rụt.
Chỉ một giây sau, hắn hốt hoảng nghiêng người sang một bên, né tránh cái chạm tay của cô như né tà.
Trên gương mặt góc cạnh kia lập tức hiện rõ vẻ mất tự nhiên, đỏ bừng lên.
Biểu cảm lúng túng của hắn rơi vào mắt Nhan Chung khiến cô suýt thì bật cười thành tiếng.
Cái tên này, mới vừa nãy còn hùng hổ dọa nạt cô như hung thần ác sát, sao mới bị cô sờ nhẹ một cái đã thẹn thùng, luống cuống như trai tân thế kia?
Chẳng lẽ...
từ trước đến nay hắn chưa từng bị người phụ nữ nào chạm vào cơ thể sao?
"Nói thật mau, rốt cuộc cô là ai?" Người đàn ông lúng túng dời đi tầm mắt, tránh cái nhìn lẳng lơ của cô.
Hắn cố gắng gồng mình, duy trì gương mặt lạnh lùng, giọng nói đanh lại "Tôi không có kiên nhẫn để vòng vo với cô đâụ Nếu cô không khai ngay, tôi sẽ..." Lời răn đe còn chưa kịp ra khỏi miệng, thình lình, ngọn đèn chùm pha lê lớn giữa đại sảnh bật sáng rực rỡ.
Một chuỗi tiếng gót giày cao gót nện "cộp cộp cộp" dồn dập trên bậc thang xoắn ốc truyền xuống.
Nhan Chung và người đàn ông đồng loạt dời mắt nhìn lại.
Từ cầu thang bước xuống là một người phụ nữ trạc tuổi trung niên, khoác trên mình chiếc áo choàng màu nâu nhạt sang trọng đắt tiền.
Bà ta để kiểu tóc uốn lượn sóng lớn nhuộm màu hung, lớp trang điểm trên mặt vô cùng diễm lệ, sắc sảo.
Người phụ nữ bước đi thoăn thoắt xuyên qua thính đường, hơi quay đầu nhìn về phía ban công chỗ bọn họ.
Nhan