⬅ Trước Tiếp ➡

đầy nghi hoặc.
Kỳ thật, hắn đã thấy thân ảnh của Vân Lộc rất nhiều lần, nhưng lần nào nàng cũng đều đứng từ xa liếc hắn một cái rồi rời đi, làm hắn nghĩ thầm có thể là nàng đang bận tâm đến vết thương trên người hắn, cho nên cố tình làm như không thấy.
Nghe được việc nàng mất trí nhớ, hắn vẫn luôn đợi, đợi nàng đến gặp hắn, nhưng sau khi miệng vết thương kết vẩy vẫn không thấy nàng đâụ Vân Lộc chưa bao giờ vắng vẻ hắn trong một thời gian dài như thế cả...
Cảm thấy sợ hãi, rốt cuộc hắn cũng không kiềm chế được nữa, chủ động dâng tới cửa.
"Có phải Tang Nô làm gì sai không?" "Ngươi không sai, là ta sai, trước kia ta là đồ cầm thú đáng chết, về sau ta sẽ không làm tổn thương ngươi nữa, ngày mai ta lập tức sẽ ra lệnh Thanh Mai ném mấy thứ đồ này đi ngay " Vân Lộ nhìn hắn, hết một lần rồi lại một lần đảm bảo, trông vô cùng khẩn trương.
Tang Nô ngốc lăng, hắn nghe được những lời thê chủ nói mà không cách nào lí giải ý tứ trong đó.
Thê chủ trở nên thật xa lạ, trở nên thật...
Hắn yên lặng chặn ngực, tim đập dồn dập va chạm vào lòng bàn tay.
"Tang Nô, ta...
Ta thật sự rất xin lỗi..." Nàng không biết làm thế nào để chuộc tội thay Vân Lộc đã chết.
Tang Nô ở bên người nàng bốn năm, trong khoảng thời gian dài đằng đẵng đó chịu đủ loại ngược đãi, chỉ sợ cả vết thương và biến chứng đều có đủ.
Tang Nô lắc đầu, nhu hòa nói "Người đừng nói xin lỗi, Tang Nô là của thê chủ, thê chủ muốn làm gì Tang Nô, Tang Nô tuyệt đối không bất mãn." Thê chủ muốn làm gì Tang Nô, Tang Nô tuyệt đối không bất mãn...
Ầm ầm ầm Pháo hoa màu vàng thật lớn đang nổ oanh tạc trong đầu, màu hồng bạo phát trên khuôn mặt nàng.
Kim chỉ nam nhân sinh của Vân Lộ chính là tận hưởng lạc thú trước mắt, nếu người này đã là phu quân danh chính ngôn thuận của nàng thì nàng còn chần chừ gì chứ?
Làm cái gì đều là hợp tình hợp lí cơ mà "Tang Nô là của ta sao?" “Tang Nô là của ta sao?” “Vâng…” m cuối thẹn thùng quá câu người, Vân Lộ kìm lòng không đậu nâng mặt Tang Nô lên làm hắn buộc phải ngưỡng cổ.
Nàng nhìn sâu vào mắt Tang Nô, phấn môi thủy nộn đang hé mở trông cực kì mê người, nàng rốt cuộc nhịn không được mà hôn lên đó.
“Ưm ” Nụ hôn đầu tiên, kinh nghiệm tích lũy bấy lâu nay rốt cuộc cũng có đất cho nàng dụng võ Tình dục mãnh liệt như dời sông lấp biển, nàng áp Tang Nô lên giường, giống một con thú động dục không ngừng hôn hắn, hôn mạnh đến nỗi tiếng chụt chụt vang to khắp phòng.
“Thê… Thê chủ… Ư…” Khóa ngồi trên háng hắn, đôi tay nàng nắm lấy cổ áo hắn, thở dốc ồ ồ, nhìn hắn từ trên xuống dưới.
Là Tang Nô của nàng.
Tóc dài ở phần eo tản ra càng làm nổi bật vẻ bất lực yếu ớt của thiếu niên.
Hai má hắn đỏ bừng, phấn môi đã hơi sưng, hàng mi dài chớp động nhìn về phía nàng, dù vẫn còn mê mang nhưng vẫn ngoan ngoãn thuận theo.
Người dưới thân, thanh thuần lại diễm lệ, vừa giống thiên sứ vừa giống yêu tinh Nàng thở dốc, cảm xúc không tên kì lạ trong lòng tăng vọt, nhiệt lượng nóng bỏng không ngừng tụ tập ở bụng dưới, tình dục mất khống chế dần quay cuồng.
Nữ nhân ở thời đại này chính là như vậy sao?
Được quyền nắm chủ động trong tay?
Dù rất


⬅ Trước Tiếp ➡