Chương 13
bỗng nhiên lại… “Thê, thê… Thê chủ…” Nương theo động tác của nàng, hắn bất giác hô hấp nhanh hơn, khuôn mặt ửng hồng lên.
Nàng thưởng thức thân trên lõa lồ của hắn; dưới ánh nến mờ ảo, vết thương bị che khuất, khung xương nhỏ nhắn, da lại cứng cáp, đầu vú hồng nhạt nhỏ xinh đáng yêụ Có cái gì đó chậm rãi dựng đứng lên, đúng lúc thâm nhập vào giữa hai chân nàng.
Nàng kinh hỉ, thậm chí không biết mình đã chạm vào Tang Nô như thế nào mà hắn đã cứng rồi.
“Thật mẫn cảm, chàng rất muốn sao?” Vân Lộ trêu chọc, cố ý vặn vẹo mông cọ cọ làm Tang Nô nhịn không được kêu rên, đôi mắt đen huyền đang chăm chú nhìn nàng dần nổi lên ánh nước, phản ứng của cơ thể nằm ngoài tầm khống chế làm hắn cảm thấy thẹn.
“Tang… Tang Nô không có…” “Chàng đừng khóc.
Là ta, là ta muốn chàng.” “Chàng sờ ta đi”, nàng đặt tay hắn lên nơi riêng tư của mình, cúi người thủ thỉ bên tai hắn “Là vì chàng nên ta mới ướt đó…” Các chức năng cơ thể như ngừng hoạt động, hắn như gặp lửa mà vội rút tay về.
Ngay sau đó, hắn mới kinh ngạc phát hiện mình có bao nhiêu thất lễ.
“Thê chủ, thật xin lỗi, ta, ta…” Thật ra Vân Lộ không để tâm đến vậy, nàng nhìn phản ứng của hắn cũng đoán được hắn hẳn là lại nhớ tới những hồi ức đáng sợ kia.
Khi nàng vuốt ve tóc hắn, hắn liền theo bản năng co rúm lại, sau đó ngơ ngác nhìn nàng, tựa như rất hoang mang về hành động của nàng bây giờ.
“Đừng khẩn trương, những việc trước kia sẽ không xảy ra lần nữa, ta sẽ không làm tổn thương chàng, vì thế chàng không phải sợ ta đâụ” “Ta… Ta không sợ…” Đúng là khẩu thị tâm phi.
Nàng cười khẽ, cúi đầu liếm hôn lỗ tai hắn, mơn trớn dọc theo gương mặt rồi thẳng đến môi.
Bộ dáng e lệ ngốc nghếch của Tang Nô làm nàng như bị dâm ma nhập vào người, nhịn không được muốn làm hắn.
Hồi tưởng lại hình ảnh từng xem qua trước kia, nàng chăm chỉ thực hành trên người hắn.
Kĩ thuật hôn của nàng không được thuần thục mấy nhưng không ngờ tới hắn lại còn vụng về hơn cả nàng.
Không ngừng trêu đùa đầu lưỡi phấn hồng của hắn, nàng cứ ra ra vào vào thăm dò, làm hắn dần không chống đỡ được, cơn suyễn càng trở nặng hơn.
Nàng xoa bóp khối thịt mềm trước ngực hắn, rồi lại dùng đầu lưỡi liếm lấy viên đậu đỏ tinh xảo, mê muội nhìn hắn khó chịu rên rỉ, thỉnh thoảng lại liếm mút.
“Ư… A… Ha…” Một tay nàng dùng để khiêu khích ngực, tay còn lại thì di chuyển xuống dưới tháo dây quần hắn ra, cuối cùng cầm lấy ngọc hành nóng bỏng.
1467 từ Cả người run lên, hắn muốn duỗi tay ngăn lại nhưng rốt cuộc vẫn không dám, chỉ có thể đáng thương cầu xin “Thê chủ… Đừng, đừng sờ chỗ đó…” Hắn đã cứng, trên thân ngọc hành hằn lên những lằn gân xanh.
Nàng rà soát lên trên, sờ quy đầu mượt mà, hạ thể của hắn thuộc cỡ lớn tầm trung, thẳng tắp, sạch sẽ.
Dưới bàn tay vuốt ve của nàng, cả người Tang Nô càng run rẩy dữ dội, yếu ớt nắm chặt khăn trải giường, rơi nước mắt rên rỉ cầu xin, bộ dáng vừa mẫn cảm vừa chọc người trìu mến làm lòng nàng mâu thuẫn, muốn làm cho hắn khóc nhiều hơn.
Nàng chợt hiểu ra vì sao tên biến thái Vân Lộc kia lại khi dễ hắn.
“Được, ta không sờ nữa.” Hắn nhẹ nhõm thở dài một hơi, nào ngờ vừa quay đầu lại đã thấy nàng đang cởi sạch xiêm y.