Chương 15
nàng Nàng cúi đầu đặt từng nụ hôn nhẹ lên người hắn, in từng dấu ô mai lên cổ ngọc thon dài, hôn đến nỗi làm tình dục trong hắn bừng lên lần nữa.
Ngọc hành chôn vùi trong cơ thể nàng lại ngóc đầu dậy.
“Có, có thể.” Tuy rằng hắn có chút vui vẻ khi được nàng dịu dàng trấn an, nhưng thật ra đau đớn vẫn chiếm thượng phong.
Thịt non co dãn đang cắn chặt lấy hắn.
Ở thời điểm nàng tiến vào, hắn biết hạ thể mình còn đang đổ máu… Song hắn không đành lòng nhìn nàng vất vả nhẫn nhịn, nữ nhân ngạo kiều thế kia, lại tình nguyện vì hắn kiềm chế… Hắn luyến tiếc… Hắn muốn nàng tìm được sự sung sướng từ trên người hắn, hắn tình nguyện dâng lên cho nàng mọi thứ mình có bất luận đó là gì.
“Tang Nô…” Đôi tay nàng để cạnh người hắn, chậm rãi chuyển động bờ mông vểnh cao.
Bởi vì đây là lần đầu tiên của Tang Nô nên nàng luôn cố gắng tiến tới từ từ.
Không nghĩ tới còn chưa đến mười lần, tia khoái cảm đã truyền đến não nhanh như chớp, khiến nàng bất giác phun ra nuốt vào cự vật kia mỗi lúc một nhanh hơn.
Bạch bạch bạch… “Chậm, chậm một chút, a… A a… n… Cầu nàng… Thê chủ… A…” Tiếng nước do hai thân thể đánh ra vang vọng khắp bốn phía, tiếng rên rỉ của nàng hòa cùng tiếng xin tha dần dần mất khống chế của hắn.
Theo thế công càng ngày càng kịch liệt, đau đớn bất tri bất giác đã thối lui, cảm giác xa lạ dần chiếm lĩnh làm hắn bất lực bấu chặt lấy khăn trải giường dưới thân.
Cảm giác ban nãy đang dần chiếm trọn hắn, nương theo đường đi đang phun ra nuốt vào của nàng, quy đầu từng trải qua đau đớn khi bắn tinh lần đầu lại bừng bừng phấn chấn trở lại, không ngừng tích tụ một lần nữa… “A a… Tang Nô… Mau… Ta sắp…” Từng đợt khoái cảm khuếch tán từ ngọc hành khiến Tang Nô như bị điện giận, mỗi một khối cơ bắp trên người căng ra.
“Ách a a a…” Bắn, hắn bắn ở trong cơ thể nàng, dư vị khoái cảm còn đọng lại khiến hắn run rẩy.
Bạch bạch bạch… “Tang Nô, cho ta nữa.
Ngoan nào, kiên nhẫn một chút… n a…” Nàng kiềm chặt hắn, va chạm mãnh liệt cùng ngọc hành cương cứng còn chưa thối lui, càng ra sức kẹp chặt hắn, cơ thể nàng như chân không trống rỗng, tham lam mút lấy ngọc hành, phảng phất muốn ép sạch hắn.
“Không được, thê chủ… Dừng lại… Không được… Không được a a a…” Dù cho hắn có cố gắng chống đẩy nhưng vẫn vô dụng, cho đến khi bị trừu ép leo lên ngọn sóng cao trào đợt ba, nàng mới mãn nguyện phun ra dâm thủy, tưới ướt quy đầu, cùng hắn đi lên thiên đường, hai người mở to miệng thở hổn hển như vừa sống sót sau tai nạn.
Thật là mẹ nó, quá sung sướng… Vân Lộ ngã xuống người Tang Nô, toàn thân thoải mái như được ngâm mình trong suối nước nóng vào đêm tuyết, cả thể xác và tinh thần như được thả lỏng, lười biếng không muốn nhúc nhích, trong cơ thể còn chứa ngọc hành đã mềm của hắn, nàng cứ thế dần chìm vào mộng đẹp.
Thì ra làm tình lại sảng khoái như vậy… 1448 từ Nhìn lướt qua bộ xiêm y tối màu tiểu thị vừa dâng lên, Tề Tử Mạch tự mình chọn ra một kiện áo ngoài màu lam nhạt từ tủ đồ, trên đó dùng chỉ bạc thêu đầy hoa lan, thập phần độc đáo ưu nhã.
Màu lam nhạt ướm lên da thịt Tề Tử Mạch càng trở nên bóng loáng sáng trong như bạch ngọc, phụ trợ cho khí chất