Chương 5
viện.
Thanh Mai không thể không nghi ngờ.
Nhưng nữ nhân trước mắt tuyệt đối không dịch dung, hơn nữa chủ thượng tuyệt đối không có tỷ muội sinh đôi, đây chắc chắn là chủ thượng hàng thật giá thật.
Nhưng sao tính cách lại có sự thay đổi lớn đến thế?
Chẳng lẽ...
Là do mất trí nhớ thật sao?
"Nơi này là sân của tiểu gia.
Sáng nay sau khi tiểu gia uống dược xong, cơn sốt đã thuyên giảm, nhưng cơ thể vẫn cần phải tịnh dưỡng một thời gian." Nơi Vân Lộ xuyên qua là tiểu viện của Tang Nô.
Song khi ngất xỉu lần nữa, nàng đã được nâng đi.
Hôm nay nhìn kĩ thì mới phát hiện so với diện tích của chủ viện nàng đang ở, tiểu viện này một phần tư cũng không bằng, vẻ ngoài cực kì đơn sơ mộc mạc, bên trong cũng chỉ có hai người hầu, khi đụng phải nàng, hai người họ như thấy quỷ mà hoảng loạn hành lễ ngay lập tức, sau đó chuồn đi không thấy bóng người đâụ Có vẻ như cách làm người của Vân Lộc thật sự có vấn đề thì phải...
"Chủ thượng?" Phát hiện người phía sau không đuổi kịp, Thanh Mai quay đầu lại thì thấy Vân Lộ đang đứng ở chỗ cách nàng mười bước, không biết đang suy nghĩ gì.
"Thanh Mai...
Hay là hôm nào ta lại đến được không?" Người đã đến cửa phòng, Vân Lộ lại lưỡng lự.
"Chủ thượng, ngài không vào nữa sao?" Quan tâm thì nàng có đó, nhưng trên thực tế khi đối mặt trực tiếp lại là một chuyện khác, nàng phải lấy lập trường nào gặp Tang Nô đây?
Bị nàng hành hạ thành như vậy, người kia chắc chỉ muốn nàng biến đi thật xa.
"Thương thế của hắn chưa khỏi hoàn toàn, ta nghĩ chúng ta đừng nên quấy rầy hắn, để hắn tịnh dưỡng tốt hơn rồi nói sau cũng không phải ý tồi." Đây là chủ thượng đang suy nghĩ thay tiểu gia sao?
Thanh Mai cực kì kinh ngạc.
Trước kia, dường như trong lòng chủ thượng luôn tồn tại sự phẫn nộ, dù là đối với đồ vật hay người xung quanh, nàng đều tùy tâm sở dục phát tiết; chỉ trừ thân cửu cửu Vân Vương Quân trong cung ra thì bất cứ ai khuyên nhủ thế nào nàng đều không nghe, là Hỗn Thế Ma Vương ác danh đồn xa trong kinh thành.
Thế mà hôm nay chủ thượng lại băn khoăn trước người khác...
"Vân Lộc kia chính là vương bát đản Xú nữ nhân Xú cứt chó " Trong phòng truyền đến tiếng mắng người thanh thúy.
Thái độ lên án ngập tràn hận ý, Vân Lộ nghe vậy thì run lên một chút.
Nàng nhìn về phía Thanh Mai, khẩu hình môi Thanh Mai nói lên ba chữ "Là tam gia." Nhịn không được tò mò, nàng học cổ nhân dùng nước miếng chọc thủng cửa sổ giấy, bẽn lẽn nhìn trộm trong phòng.
Thanh Mai xoa xoa mi, chủ thượng khi mất trí nhớ thật đúng là nhìn lén đến quang minh chính đại.
Tưởng rằng có thể thấy được Tang Nô, đáng tiếc vị trí lại không tốt, từ góc độ này chỉ có thể thấy chăn bông, nhưng thiếu niên một thân hoa phục đang ngồi bên mép giường nàng lại thấy không sót gì.
Nói vậy, ắt hẳn hắn chính là tam phu quân của Vân Lộc, lục hoàng tử Phàn Thiều Ngọc của Đại Diệu quốc.
Phàn Thiều Ngọc mười sáu tuổi, thân hình cân xứng, nhìn ra cao tầm một mét bảy, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn lên trông vô cùng tinh xảo đáng yêu, còn mang theo nét bụ bẫm của trẻ con, làn da trắng nõn hồng nhuận, cả người sáng rọi, tinh thần phấn chấn.
Vừa thấy liền biết ngay đây là một công tử được nâng niu trong lòng bàn tay của những gia tộc giàu