⬅ Trước Tiếp ➡

Mạch lấy cho Vân Lộ hai mươi mấy quyển sổ sách, tất cả là sản nghiệp buôn bán dưới trướng Vân gia.
Chỉ cần lệ thuộc vào nền kinh tế của Vân gia, cứ nửa năm là phải đưa sổ sách để xét duyệt, ngoại trừ giám sát vận chuyển buôn bán, còn có thể kịp thời điều chỉnh.
Tuy rằng, đối với chuyện Vân Lộ có thể làm được công việc này hay không, Tề Tử Mạch hoàn toàn không ôm bất cứ chờ mong nào.
Nhưng nàng lại hứng thú bừng bừng, không thèm để ý chút nào.
Trước kia nàng là trợ lí nhỏ của công ty thực phẩm, công việc không yêu cầu sở trường gì, nhưng việc vặt vãnh thật ra là không ít, từ nhập hàng hóa, liên lạc với nhà máy đối tác, rao giá cả, giấy tờ sản phẩm, trình bày kế hoạch, định ra hiệp ước, đóng gói thiết kế, không có việc nào là nàng không làm.
Thanh Mai thay Vân Lộ giữ yên tĩnh, an tĩnh thối lui sang một bên, đợi chủ tử tùy thời triệu hoán.
Chỉ thấy Vân Lộ ngồi ở án thư, bắt đầu lật xem đống sổ sách, nhưng không phải xem qua loa mà nàng xem qua từng trang một, bàn tính cũng không cần, ngược lại trên tờ giấy trắng lại thấy nàng dùng bút nghuệch ngoạc loạn xạ.
Thanh Mai đã từng cho rằng chủ thượng hiểu biết sâu rộng, nhưng từ sau khi chủ thượng bị thương, nàng lại cảm thấy chủ thượng so với trước kia càng khó hiểụ Điển hình như hiện tại, nàng không tài nào lí giải được, rõ ràng ngay cả chuyện kí tên xác nhận chủ thượng đã từng thấy phiền, sao giờ đây nàng lại tự nguyện kiểm duyệt nhiều sổ sách như vậy?
“Thanh Mai, ngươi lại đây một chút.” “Vâng.” “Ngươi viết chữ đẹp không?” “Cũng không khó coi…” “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.” Vân Lộ lập tức đứng dậy nhường chỗ, đưa bút cho Thanh Mai, một tay đè lên trang giấy “Mau, ngươi lại đây giúp ta viết chữ nào.” Nghe Vân Lộ đọc, Thanh Mai viết ra từng chữ, chữ viết nàng ấy nhỏ nhắn tinh xảo nhưng không kém phần tao nhã.
“Bởi vậy, kiến nghị của ta ở đây là vải vóc mới và các loại thương phẩm nên được phối hợp bán ra để đẩy mạnh tiêu thụ, nên phổ biến chương trình mua ba tặng một và mua năm tặng hai đối với loại tổ hợp này…” 1645 từ "Toàn bộ chỗ này đều qua tay nàng ấy sao?" Khi lướt nhìn tờ giấy kẹp ở giữa đống sổ sách, Tề Tử Mạch càng xem càng kinh ngạc.
Không chỉ chỉ ra được chính xác điểm ra vào hàng hóa hàng tháng và liệt kê ra chất lượng từng sản phẩm, nàng còn nhắm vào việc nâng cao lợi nhuận, còn có một vài phương án hắn thậm chí chưa từng nghe qua.
"Đúng vậy, là chủ thượng đọc, Thanh Mai viết." Tề Tử Mạch trầm tư, ngón trỏ trắng nõn thon dài có quy luật gõ trên tờ giấy bên cạnh.
Mất trí nhớ có lẽ sẽ làm cho người ta thay đổi tính tình, nhưng sẽ không làm người ấy đột nhiên học được thứ mới mẻ.
Rốt cuộc chuyện này là như thế nào?
Đối mặt với địch thủ ái muội không rõ, nửa đường thu tay lại không phải tác phong của hắn.
"Một khi đã như vậy, ngươi hãy lấy toàn bộ đống sổ sách phía sau cho nàng xem qua đi." "Đại gia, ngài đây không phải là đang..." "Ta không ngại, ta chính là muốn đẩy chuyện phiền toái đến cho nàng." Vân Lộ nhìn thấy Thanh Mai mang về hơn ba trăm quyển sổ sách mà ngốc lăng đến thiếu chút nữa rơi xuống từ trên ghế dựa.
Tuy rằng số lượng sổ sách rõ ràng vượt qua mức dự kiến, nhưng nàng


⬅ Trước Tiếp ➡