⬅ Trước Tiếp ➡
Người chìm trong tình yêu luôn cảm thấy người yêu mình có nét đặc biệt, có người thích khuôn mặt, có người thích nụ cười, còn cô thì sao? Cô yêu nhất chính là ánh mắt mỗi lúc Trần Cừu An nhìn cô.
Cô đang được yêu, rất rõ.
Ăn cơm xong, Trần Cừu An lái xe đưa cô về nhà, đèn đường mới lên, Phác Ngọc nhìn bên ngoài cửa sổ, bỗng nhiên hô: “Dừng xe, em thấy chợ bán hoa và vật nuôi.”
Trần Cừu An tìm chỗ dừng xe, cùng đi với Phác Ngọc vào chợ.
Trong chợ ồn ào tiếng cãi cọ, tràn ngập hương vị cuộc sống, Phác Ngọc đứng trước cửa hàng cá cảnh, cong lưng ngắm cá vàng trong bể, Trần Cừu An cũng nhìn theo cô, bể kính phản chiếu khuôn mặt họ, Phác Ngọc cong môi cười: “Anh thích những con nào, chúng ta nuôi ở nhà nhé.”
Trần Cừu An chọn vài con, Chu Phác Ngọc bảo ông chủ gói vào cho cô, buổi tối đến chợ hoa cảnh và vật nuôi rất đông, Trần Cừu An dẫn cô ra ngoài.
Phác Ngọc vẫn còn tâm tính trẻ con, ngồi trên xe chăm chú nhìn túi đựng cá vàng, gặp đèn đỏ dừng xe, Trần Cừu An nghiêng đầu nhìn cô, còn cô nhìn mấy con cá vàng bơi lội trong túi, đèn đường ban đêm hắt lên mặt cô, khung cảnh này, yên tĩnh mà vĩnh hằng.
Hôm sau, đúng là Phác Ngọc có việc thật, sáng sớm, cô lái xe đến tòa cao ốc Ngân Thái.
Tầng cao nhất của tòa nhà đang tổ chức buổi triển lãm tranh vẽ của họa sĩ người Đức Käthe Kollwitz, người đến xem triển lãm không nhiều lắm, Phác Ngọc chậm rãi ngắm nhìn từng bức họa một.
Chiến tranh gian khổ, bản năng của người làm mẹ, tính cao cả của mọi người đều được khắc họa trong những bức vẽ đen trắng.
Xem triển lãm xong, Phác Ngọc đang chuẩn bị đi ăn sáng, bỗng bị người nào đó gọi lại.
"Chu Phác Ngọc?"
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ====== Đọc Truyện Ngôn Tình dù ít dù nhiều hay đọc về lĩnh vực gì bạn đều sẽ nhận được những trải nghiệm, không ai dám chắc chăm đọc Truyện Ngôn Tình chưa chắc đã thành công nhưng những người thành công lớn đều ham đọc Truyện Ngôn Tình . Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Phác Ngọc xoay người thấy một chàng trai tuổi trẻ, trên mặt cô hiện vẻ nghi hoặc, cậu ta tự giới thiệu bản thân: "Tớ là Lâm Giác, chúng ta học cùng một chuyên ngành."
Chu Phác Ngọc hơi gật đầu, chuyên ngành thiết kế có hơn trăm người, số người cô quen biết rất ít.
"Ban nãy tớ thấy cậu trong hội trường, không nghĩ tới trùng hợp như vậy."
Chu Phác Ngọc gật đầu, đi cùng cậu ta vào thang máy. Uyển chuyển từ chối lời mời ăn sáng cùng Lâm Giác, vừa ngồi lên xe Chu Phác Ngọc liền nhận được điện thoại của mẹ cô.
"Phác Ngọc, đã lâu rồi con không tới thăm mẹ."
"Sắp tốt nghiệp, gần đây con hơi bận."
"Con có tính toán gì không?" Tống Từ còn nói thêm: "Ngày mai con về Đông Sơn đi, một nhà chúng ta cùng ăn một bữa cơm."
"Vâng."
Cúp điện thoại, Chu Phác Ngọc vứt điện thoại sang ghế lái phụ, cô không có bất cứ lý do nào cũng không thể từ chối Tống Từ, nhờ có bà, nếu không phải có bà, cô sẽ không có khả năng vào thời điểm tốt nghiệp lẽ ra phải sứt đầu mẻ trán lại rảnh rỗi tới ngắm tranh triển lãm thế này.

⬅ Trước Tiếp ➡