⬅ Trước Tiếp ➡
"Tiểu Tuyết ngoan, đừng khóc." Vi Sinh Duật nhìn nước mắt của người đẹp, cất lên chất giọng trầm ấm bên tai cô. "Em sớm muộn cũng là vợ của tôi, chuyện này em còn phải làm cả đời."
Nhậm Tuyết nỉ non "Chúng ta là anh em... Sao có thể cưới nhau được chứ."
Câu nói này lại chọc giận Vi Sinh Duật vốn đang dần bình tĩnh lại, hắn trực tiếp buông tay, để Nhậm Tuyết ngã bịch một cái xuống đất thật ma͙nh. Sau đó lại nắm tóc Nhậm Tuyết, để cô ở tư thế quỳ mà nhìn lên hắn "Tôi đã nói rấtnhiều lần, chúng ta không phải anh em "
Sau đó không để Nhậm Tuyết kịp trả lời, hắn bóp ma͙nh quai hàm Nhậm Tuyết, buộc cô mở miệng rồi nhét cự vật vào bên tɾong, một lần liền vào tới cổ họng.
Hương vị mặn mặn, tanh tanh tɾong miệng, mùi hương của chính cô cùng với hương vị nam tính của Vi Sinh Duật khiến Nhậm Tuyết ghê tởm cùng buồn nôn, cô liều mạng cào cấu trên đùi Vi Sinh Duật, giãy dụa muốn thoát ra.
Da đầu truyền đến cảm giác đau đớn như bị dứt ra từng mảng da.
Vi Sinh Duật bị đau, hắn tức giận lần nữa ném ma͙nh Nhậm Tuyết, khiến đầu cô đập ma͙nh vào tủ sách gần đó mà choáng váng. Nhậm Tuyết biết cơ hội đã đến, cố hết sức lết từng chút muốn bò ra cửa.
"Nuôi em bao nhiêu năm hoá ra chỉ để em quay lại cắn trả " Vi Sinh Duật túm lấy chân Nhậm Tuyết, kéo cô lê lết trên sàn. Lần nữa trở về vòng tay hắn. Lần này hắn cẩn thận dùng dây trói, trói chặt tay chân Nhậm Tuyết sau lưng.
"Anh điên rồi... Anh là đồ điên." Nhậm Tuyết vùng vẫy, hai tay bị dây cứa đến bật máụ Giống như con sâu cố sức muốn bò ra ngoài.
Vi Sinh Duật cũng không ngăn cản, chỉ là đến khi Nhậm Tuyết bò được ra gần tới cửa, hắn sẽ kéo dây trói lôi cô trở về. Tận đến khi Nhậm Tuyết kiệt sức.
Cô bò được đến cửa, Vi Sinh Duật cũng không thèm kéo dây nữa. Vốn tưởng rằng hắn muốn tha cho mình, không ngờ Nhậm Tuyết cố hết sức lực cuối cùng đứng lên chạm được vào cảm ứng, liền phát hiện cửa sớm đã bị đổi mật khẩụ Dấu vân tay của cô cũng bị vô hiệu hoá.
Nhậm Tuyết đưa đôi mắt tuyệt vọng nhìn người đàn ông ngồi cách đó không xa đang thảnh thơi dùng con mắt chế giễu nhìn cô.
Nhậm Tuyết cắn răng, muốn đổi hướng sang cánh cửa phụ. Có điều Vi Sinh Duật đã mất đi kiên nhẫn, hắn ôm Nhậm Tuyết vào lòng, nhưng cử chỉ lại dịu dàng như chưa từng có điều gì xảy ra, hôn lên mái tóc Nhậm Tuyết. Mọi thứ Nhậm Tuyết dùng đều được hắn cẩn thận chọn lựa, từng hương vị trên người cô đều là hương vị hắn yêu thích.
"Thả tôi ra đi..." Nhậm Tuyết run run tay muốn nắm lấy vạt áo Vi Sinh Duật nhưng không thể nắm chặt. "Tôi sẽ không nói cho ai..."
Vi Sinh Duật kiềm chế lại ham muốn, chỉ dịu dàng ngồi đó ôm Nhậm Tuyết "Không muốn tiếp tục làm thì ngoan ngoãn đừng động."
Người anh em thân thiết của hắn đang kêu gào ăn thịt con thỏ run rẩy tɾong lòng, nhưng Vi Sinh Duật không muốn làm cô triệt để sợ hãi hắn. Chỉ có thể nhịn xuống khó chịu mà kiềm chế.
Mông nhỏ không ngừng cọ xát vào cự vật.
"Tôi... tôi không động." Nhậm Tuyết đến cả run cũng không dám, nỉ non bên tai Vi Sinh Duật "Anh thả tôi ra đi... cầu xin anh."
Vi Sinh Duật thở dài "Đừng làm tôi tức giận."

⬅ Trước Tiếp ➡