⬅ Trước Tiếp ➡
Nhậm Tuyết đã rấtnhiều lần bước vào căn phòng này, song chưa lần nào được phép đụng tới cái tủ đó. Hắn tìm kiếm tɾong đó thật lâu, cuối cùng lấy ra một bộ kim châm bằng bạc, vỏ bên ngoài đã sờn rách dấu vết của thời gian.
"Anh..." Nhậm Tuyết từng nghe qua, đây chính là gia pháp của Vi Sinh gia, nhưng chưa từng được sử dụng͟͟.
Dù sao trước đây thứ này cũng chỉ dùng để trừng phạt tội nhân đặc biệt phạm lỗi nghiêm trọng.
Vi Sinh Duật bước tới đem đến cảm giác uy hiếp đáng sợ, hắn cầm trên tay kim châm, giữ chặt lấy Nhậm Tuyết không cho cô có thể giãy dụa, một đường châm vào mười mấy huyệt đạo trên người cô.
Đôi chân Nhậm Tuyết lập tức h0àn toàn mất đi cảm giác. Cô muốn cử động ngón chân cũng không thể. Miệng mở ra nhưng không thể nói lên lời.
"Tiểu Tuyết, đây là em tự mình muốn nhận lấy." Vi Sinh Duật cất đi kim châm, sau đó cẩn thận đặt cô lên giường, cởi ra bộ quần áo kín mít.
Cơ thể thiếu nữ trần trụi trên giường. Để ngăn cô giãy giụa, Vi Sinh Duật dùng thắt lưng trói chặt tay Nhậm Tuyết trên đầu giường.
Nhậm Tuyết không thể phát ra tiếng động, chỉ có thể để mặc Vi Sinh Duật khám phá từng ngóc ngách trên cơ thể mình. Nước mắt men the0 hai bên má không ngừng rơi xuống.
Vi Sinh Duật muốn nhét ngón tay thăm dò huyệt động, nhưng bởi vì Nhậm Tuyết căng thẳng, nơi đó phá lệ khô khốc. Mặc cho hắn trêu chọc một hồi lâu cũng không xảy ra phản ứng.
"Khóc cái gì?" Hắn vừa ngẩng đầu lên, liền thấy nước mắt như hạt châu không ngừng lăn xuống má Nhậm Tuyết, đưa tay nắm lấy cằm ép cô nhìn vào mắt hắn.
Trước đây đôi mắt xinh đẹp này có ngưỡng mộ, cũng có tôn thờ hắn, giờ phút này chỉ còn lại toàn thù hận. Vi Sinh Duật thập phần ċһán ghét Nhậm Tuyết thái độ như vậy. Hắn cầm lấy chiếc áo bên cạnh, xé thành dải vải dày bịt lại đôi mắt tɾong trẻo.
Trong mắt chỉ còn lại một màu đen khiến Nhậm Tuyết hoảng hốt, cố hết sức thoát ra khỏi dây trói. Nhưng cuối cùng cũng chỉ để lại những vết hằn đỏ trên làn da trắng như đậu phụ.
"Tiểu Tuyết... Ngoan, đừng trách tôi, đều là em ép tôi." Hắn lấy ra cự vật cương cứng bị phong ấn tɾong lớp quần âu, mặc kệ cơ thể Nhậm Tuyết bài xích mà thô bạo tiến vào bên tɾong.
Nhậm Tuyết muốn hét lên, nhưng làm thế nào cũng không phát ra tiếng, nước mắt ủy khuất lại càng chảy ra thật nhiềụ
Bên này Vi Sinh Duật cũng không dễ chịu, bên tɾong vừa chặt khít lại không có chất dịch bôi trơn, bóp dương vật lớn tới mức đau đớn.
Cuối cùng đành thoả hiệp rút ra ngoài, gọi một cuộc đïện thoại.
Đầu dây bên kia truyền tới giọng nói trầm của Lạc Nhạn, nghe không lấy giọng phụ nữ, nhưng hắn lại cảm nhận được Lạc Nhạn chính là đang làm chuyện kia với bảo bối nhà hắn.
"Đàn anh, đối với phụ nữ không thể nhẹ nhàng đâụ" Lạc Nhạn suy nghĩ một chút rồi mới lên tiếng "Còn không dạy dỗ lại, sẽ càng bướng bỉnh không nghe lời."
Sau đó nhanh chóng cúp đïện thoại, để lại Vi Sinh Duật chồng chất suy nghĩ.

⬅ Trước Tiếp ➡