Chương 12
ấy vào phòng mình, còn an ủi cô ta: “Chờ thêm một thời gian nữa thôi căn phòng kia sẽ là của em, đang mang thai, đừng làm chuyện gì mệt người.” Lâm Ánh Ngọc bất mãn chu chu môi: “Cô ta bắt em phơi nắng rất lâu đó.” Kỳ thực Tiêu Nhi chỉ đuổi người đi, nếu Lâm Ánh Ngọc thông minh hơn một chút thì có thể tìm chỗ mát mà ngồi, đằng này cố tình phải đứng trước cổng lớn diễn khổ nhục kế.
Chờ bọn họ dọn dẹp xong, Tiêu Nhi cũng đã thay một bộ quần áo khác, đeo kính râm chuẩn bị ra ngoài.
Thấy cô mặc váy body ôm sát vào người, tóc búi gọn gàng, cổ đeo trang sức đắt tiền, tay lại cầm một đôi giày cao gót thì bà Lục ngứa miệng châm chọc: “Cô đi ra ngoài gặp trai đấy à?” “Thì sao?
Con trai bà cặp bồ được, tôi thì không chắc?” Tiêu Nhi hỏi lại.
Lục Niên mới bước chân ra khỏi phòng nghe thấy những lời này thì cứng đờ, anh nhíu mày nhìn về phía cô: “Em đi gặp ai vậy?” “Liên quan gì tới anh?” Chẳng thèm quan tâm tới một đám hề sau lưng, Tiêu Nhi đi thẳng ra cửa.
Lục Niên vô cùng bất mãn, hắn tức giận cầm lấy chìa khóa xe, chuẩn bị đuổi theo xem rốt cuộc cô đi gặp kẻ nào.
Tiêu Nhi đón taxi đi thẳng về phía trung tâm thành phố, Lục Niên ở phía sau điên cuồng đuổi theo, cả đoạn đường hắn đều căng thẳng siết chặt vô lăng.
Không hiểu sao khi nghe nói cô sẽ ra ngoài gặp đàn ông thì hắn lại khó chịu, dù gì cũng chưa ra tòa mà?
Cô sinh ra ở nơi khác nên ở thành phố này cũng không có nhiều bạn đâu, đi gặp ai được chứ?
Rất nhanh, Lục Niên cũng đã nhìn thấy người có hẹn với Tiêu Nhi là một cô gái.
Lục Niên thở phào nhẹ nhõm, lái xe quay trở về nhà.
Hắn vừa đặt chân vào cửa liền bị Lâm Ánh Ngọc chất vấn: “Anh đi đâu thế?” Tiêu Nhi vừa rời khỏi thì hắn lập tức chạy theo, như vậy là định nối lại tình xưa sao?
Đối với câu hỏi này, Lục Niên từ chối trả lời mà đi thẳng về phòng, cầm lấy tờ giấy ly hôn Tiêu Nhi đưa.
Hắn siết chặt tờ đơn kia, bỗng nhiên dùng lực rồi xé nó làm mấy mảnh, ném mạnh xuống sàn nhà.
Tiêu Nhi là người phụ nữ của hắn, nhiều năm nay vẫn luôn là của hắn!
“Anh làm gì vậy?” Lâm Ánh Ngọc bước vào liền nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cô ta phát hoảng, cả người run lẩy bẩy.
Lục Niên bình tĩnh đến đáng sợ: “Như cô thấy, tôi sẽ không ly hôn với Tiêu Nhi nữa.” “Điên rồi, anh điên rồi, còn con của chúng ta thì sao chứ?” Hai mắt Lâm Ánh Ngọc trợn to lên, lòng bàn tay toát mồ hôi.
Lục Niên tin rằng đâu đó trong trái tim Tiêu Nhi vẫn còn một vị trí của mình, vì vậy hắn nói: “Yên tâm đi, đứa trẻ này tôi vẫn sẽ nhận.
Sau khi cô sinh xong thì đưa nó cho tôi và Tiêu Nhi nuôi, không phải như vậy vẹn cả đôi đường sao?” Trong lòng Lục Niên tính toán, nếu vợ chồng họ đã không thể có con với nhau mà bây giờ Lâm Ánh Ngọc lại đang mang thai thì sao không giữ đứa trẻ cho Tiêu Nhi nuôi?
Nếu ngay từ ban đầu mà hắn nghĩ tới trường hợp này thì tốt rồi, không cần phải cãi nhau với vợ, không cần phải mệt mỏi vì chuyện chia tài sản.
Sắc mặt Lâm Ánh Ngọc tái nhợt chẳng còn một giọt máu nào, cô ta cắn chặt môi nhìn về phía Lục Niên sau đó chạy thẳng ra ngoài.
Không thể nào có chuyện Lâm Ánh Ngọ để con lại cho Tiêu Nhi nuôi, đứa trẻ là của cô