Chương 4
vẫn còn ôm hy vọng quay về với Tiêu Nhi, hiện tại không cần thiết phải làm vậy nữa.
Lâm Ánh Ngọc vui mừng không thôi, đắc ý cười nói: “Cô ta đi rồi phải không?
Vậy lát nữa anh qua đón em, em chuyển sang ở với anh nhé.” Lục Niên im lặng nhìn căn nhà một lượt, lát sau mới đáp: “Ừ.” Cứ như vậy, Lâm Ánh Ngọc chính thức bước chân vào căn nhà kia, mặc dù vẫn còn chưa giải quyết xong chuyện ly hôn và chia tài sản nhưng thâm tâm cô ta đã xem căn nhà ấy là của mình.
Vừa tới, Lâm Ánh Ngọc lập tức đem hết những thứ mà Tiêu Nhi còn để lại vứt vào một chỗ, châm lửa đốt.
Mà cũng trong ngày hôm đó, Tiêu Nhi gọi điện thoại cho Lục Niên nói sẽ gửi người đến lấy đồ.
Lục Niên bấy giờ mới phát hiện chuyện Lâm Ánh Ngọc làm, hắn tức giận tát cô ta một cái thật mạnh.
Chát.
“Sao cô dám hả?” “Anh đánh em làm gì?
Mấy cái món đồ này dù sao cũng phải vứt…” Lục Niên càng phát điên hơn mà quát: “Đó vẫn là đồ của Tiêu Nhi, ai cho cô động vào chứ?” Nếu để Tiêu Nhi biết quần áo, giày dép và các loại đồ dùng mà cô yêu thích bị Lâm Ánh Ngọc phá hỏng thì chắc chắn bọn họ phải bồi thường.
Vả lại tяên giấy tờ, Tiêu Nhi vẫn là một nửa chủ nhân của căn nhà này đấy!
“Cô ta sắp ly hôn với anh rồi, chỉ là mấy bộ quần áo thôi mà, em đốt cho đỡ chật chỗ!” Hai mắt Lâm Ánh Ngọc đỏ bừng, nói vậy làm Lục Niên càng tức giận hơn.
“Nếu Tiêu Nhi đâm đơn kiện, cô biết phải bồi thường bao nhiêu không hả?
Hơn nữa chuyện này mà lộ ra ngoài thì…” Còn chưa ra tòa với vợ đã làm người phụ nữ khác mang thai rồi đưa về nhà, đây là chuyện hết sức ê mặt, Lục Niên không thể chịu nổi cảm giác nhục nhã ấy.
Bây giờ hắn phải nói thế nào với Tiêu Nhi đây?
Nói rằng mình lỡ tay làm hỏng chúng sao?
Tiêu Nhi đâu phải người ngu, cô thậm chí có thể phát hiện ra hắn ngoại tình chỉ bằng một tin nhắn, dù hắn đã cố gắng hết sức cẩn thận nhưng vẫn bại lộ đấy thôi.
Lâm Ánh Ngọc ôm mặt, im lặng rơi nước mắt.
Toàn bộ mấy món đồ Tiêu Nhi định mang đi đều bị Lâm Ánh Ngọc đốt sạch, lúc Lục Niên phát hiện ra thì chẳng còn cứu được thứ gì nữa, chỉ còn lại một đống rác đen thui.
Đúng lúc ấy, người của bên dịch vụ đóng gói và chuyển đồ mà Tiêu Nhi gọi đã tới nơi.
Lục Niên vội vàng chạy ra cửa nghênh đón.
“Xin lỗi, bây giờ trong nhà xảy ra chút chuyện, các người đợi tôi gọi điện thoại cho vợ… Cho cô Tiêu Nhi một lát.” Lục Niên quen miệng định gọi một tiếng vợ, nhưng rồi nhận ra bây giờ Tiêu Nhi và hắn sắp ly hôn.
Điện thoại vừa reo, Tiêu Nhi liền lười biếng hỏi: “Sao vậy?” “Tiêu Nhi, chuyện là…” Cô im lặng chờ hắn nói nốt, mà hắn nghẹn nửa buổi chỉ biết thở dài, chẳng thể làm gì được: “Chuyện là anh không cẩn thận làm hư mấy món đồ cũ của em rồi, dù sao em cũng đã dùng chúng khá lâu, bỏ đi nhé?” “Nếu không dùng được nữa thì em đã bỏ rồi, cần gì phải gọi người tới lấy chứ?
Mỹ phẩm và quần áo mới cũng nhiều lắm, anh không cần đóng gói, công ty sẽ cử người đến dọn giúp em.
Anh làm hỏng cái gì thế?” Trả lời cô là sự im lặng kéo dài, Lục Niên cảm thấy nhức đầu: “Hỏng rất nhiều.” Trực giác nói cho Tiêu Nhi biết hình như có chuyện gì đó xảy ra, cô mím mím môi, ngồi thẳng người